Ngày 29/8/2025, tờ Thế Giới Trẻ (Đức) đăng tải bài viết của nhà báo Volker Hermsdorf với tiêu đề “Venezuela – Chính sách Tàu chiến”. Bài viết cho thấy Washington đang leo thang sức ép khi vừa cáo buộc Tổng thống Nicolás Maduro cầm đầu đường dây ma túy, vừa điều động tám tàu chiến áp sát vùng biển Caribe. Động thái này không chỉ làm dấy lên lo ngại về nguy cơ bùng phát đối đầu quân sự mới giữa Mỹ và Venezuela, mà còn đặt ra những hệ lụy địa chính trị sâu rộng đối với cục diện an ninh và chiến lược tại Mỹ Latinh.

Washington một lần nữa gia tăng các mối đe dọa mang tính đế quốc đối với Venezuela trong những giờ gần đây. Câu hỏi đặt ra là: liệu đây là bước chuẩn bị cho một hành động quân sự tiềm tàng, hay chỉ là đòn gây sức ép tối đa nhằm buộc chính quyền Caracas chấp nhận một “thỏa thuận” với Tổng thống Trump? Điều chắc chắn là sự hiện diện quân sự ngày càng dày đặc của Mỹ ngoài khơi Venezuela đã vượt xa khuôn khổ các hoạt động thông thường. Ngay cả khi được viện dẫn dưới danh nghĩa một chiến dịch chống ma túy, việc triển khai lực lượng này vẫn khó có thể biện minh một cách thuyết phục.
Theo tờ Washington Post, hôm thứ Tư, Hải quân Hoa Kỳ đã tiến hành một “sự triển khai mạnh mẽ bất thường” tại vùng Caribe, với tổng cộng tám tàu chiến hiện diện hoặc đang trên đường đến khu vực. Đáng chú ý, Mỹ đã đưa vào hoạt động tàu tấn công đổ bộ USS Iwo Jima – một loại “tàu sân bay nhỏ” có khả năng chở hơn 1.000 thủy thủ cùng 1.800 lính thủy đánh bộ, phương tiện đổ bộ, trực thăng và máy bay cất cánh thẳng đứng. Đi kèm là các tàu khu trục, tàu tuần dương tên lửa dẫn đường và tàu ngầm hạt nhân USS Newport News – vốn từng được triển khai trong các chiến dịch “Bão táp Sa mạc” (1991) và “Tự do Iraq” (2003). Với hệ thống cảm biến, thiết bị giám sát hiện đại và tên lửa hành trình có khả năng tấn công mục tiêu trên bộ, đội hình này, theo Washington Post, “cung cấp cho chính phủ nhiều lựa chọn” trong việc đối phó với Venezuela.
Song song với các động thái quân sự, nhiều dấu hiệu khác cho thấy Washington đang thúc đẩy một chiến lược leo thang toàn diện. Hôm thứ Tư, Lục quân Mỹ công bố hình ảnh lính Thủy quân Lục chiến với vũ khí trong tư thế sẵn sàng chiến đấu trên tàu USS Iwo Jima. Cùng ngày, hãng tin AP liên tiếp đăng tải các bài viết về nạn đói tại Venezuela – một thông điệp khó có thể xem là ngẫu nhiên, bởi những chiến dịch truyền thông tương tự thường được sử dụng để chuẩn bị dư luận cho các “sứ mệnh nhân đạo”. Khi được hỏi về khả năng can thiệp, phát ngôn viên Nhà Trắng Karoline Leavitt khẳng định Tổng thống Trump “sẵn sàng sử dụng mọi nguồn lực của Mỹ để ngăn chặn ma túy” và quy trách nhiệm cho chính quyền Caracas. Bà nhấn mạnh: “Chính phủ Venezuela không hợp pháp, mà là một băng đảng ma túy–khủng bố; Maduro không phải tổng thống hợp pháp, mà là thủ lĩnh của băng đảng đó, hiện bị truy tố tại Hoa Kỳ.”
Tuy nhiên, các tín hiệu từ Washington lại chứa đựng nhiều nghịch lý. Trong khi tăng cường hiện diện quân sự và không ngừng tung ra những tuyên bố cứng rắn, chính quyền Trump vẫn duy trì các kênh hợp tác hậu trường với Caracas. Một chuyến bay trục xuất đã hạ cánh xuống Venezuela hôm thứ Tư và một chuyến khác dự kiến diễn ra vào thứ Sáu, cho thấy “mọi thứ vẫn hoạt động bình thường”, theo lời một quan chức Mỹ. Carolina Jiménez Sandoval, thuộc Viện Nghiên cứu Washington về Mỹ Latinh, nhận định rằng các biện pháp hiện tại chủ yếu nhằm “đe dọa chính trị chế độ Maduro”. Trong khi đó, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Christopher Landau phát biểu trên Infobae rằng “chúng ta sẽ thấy những hành động tiếp theo trong những ngày và tuần tới để gửi đi tín hiệu”, song nhấn mạnh “cuối cùng, chính người dân Venezuela phải đứng lên.”
Sự đan xen giữa răn đe quân sự và duy trì đối thoại đặt ra câu hỏi: Washington thực sự đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực diện với Caracas, hay chỉ thử nghiệm một chiến lược áp lực linh hoạt nhằm buộc chính quyền Maduro phải nhượng bộ?
Hồ Ngọc Thắng/nguồn: https://www.jungewelt.de/artikel/507155.venezuela-politik-der-kanonenboote.html