Thứ Ba, Tháng 4 28, 2026
* Email: bbt.dongnama@gmail.com *Tòa soạn: 0989011688 - 0768908888
spot_img
[gtranslate]

Tư duy chiến lược của Đảng – Nền tảng bảo vệ chủ quyền từ Trường Sa đến hôm nay



ĐNA -

Trong Đại thắng mùa Xuân 1975, quyết định giải phóng Trường Sa thể hiện tầm nhìn chiến lược vượt ra ngoài đất liền, kịp thời nắm bắt thời cơ lịch sử. Khi chiến sự chưa kết thúc, việc hướng ra biển đảo đã định hình chủ quyền quốc gia cho nhiều thập niên sau. Đây là một minh chứng hùng hồn cho sự nhạy bén của Đảng và Quân ủy Trung ương trong việc nhận diện thời cơ lịch sử. Việc làm chủ các đảo không chỉ đơn thuần là chiếm lĩnh vị trí quân sự, mà còn là sự khẳng định đanh thép về chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam đối với những “pháo đài tiền tiêu” của Tổ quốc trên biển Đông.

Tàu của Đoàn 125 chở đặc công ra giải phóng Trường Sa. Ảnh TL.

Tầm nhìn vượt trước thời cuộc – khi chiến tranh chưa kết thúc đã nghĩ đến chủ quyền lâu dài
Trong bối cảnh chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, việc đặt ra nhiệm vụ giải phóng quần đảo Trường Sa không chỉ là một quyết định quân sự, mà còn là biểu hiện tập trung của tư duy chiến lược mang tầm vóc quốc gia. Khi cục diện trên đất liền vẫn còn nhiều biến động, Quân ủy Trung ương đã sớm nhìn thấy một thực tế: chủ quyền biển đảo không thể chờ đến sau khi chiến tranh kết thúc mới tính đến. Đây là một nhận thức vượt trước thời cuộc, thể hiện tầm nhìn xa hiếm có trong lãnh đạo chiến tranh.

Thực tiễn lúc bấy giờ cho thấy, các đảo thuộc quần đảo Trường Sa đang do ngụy quyền Sài Gòn kiểm soát, trong khi khu vực Biển Đông ngày càng trở nên nhạy cảm với sự hiện diện và dòm ngó của nhiều lực lượng bên ngoài. Nếu không kịp thời hành động, nguy cơ xuất hiện “khoảng trống quyền lực” là rất lớn, tạo điều kiện cho các nước khác can thiệp hoặc chiếm đóng. Nhận thức rõ điều đó, việc chủ động giải phóng Trường Sa chính là bước đi nhằm ngăn chặn từ sớm những tranh chấp có thể phát sinh, đồng thời bảo đảm tính toàn vẹn lãnh thổ ngay tại thời điểm đất nước chuyển mình.

Quyết định này cũng đòi hỏi một trình độ tổ chức và hiệp đồng tác chiến đặc biệt cao. Lần đầu tiên trong chiến tranh, một chiến dịch có sự phối hợp chặt chẽ giữa lực lượng trên bộ và lực lượng trên biển được triển khai trong điều kiện thời gian gấp rút và thông tin hạn chế. Lực lượng đặc công nước, một binh chủng tinh nhuệ với khả năng tác chiến bí mật, linh hoạt đã được giao nhiệm vụ then chốt, kết hợp cùng các tàu vận tải không số để tiếp cận và giải phóng các đảo. Đây là minh chứng cho sự chuẩn bị công phu cả về con người, phương tiện lẫn phương án tác chiến, phản ánh trình độ nghệ thuật quân sự ngày càng hoàn thiện của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Không dừng lại ở yếu tố quân sự, quyết định giải phóng Trường Sa còn mang ý nghĩa chiến lược lâu dài gắn với không gian sinh tồn của dân tộc. Mỗi hòn đảo, mỗi bãi đá không chỉ là một điểm đóng quân, mà còn là “cột mốc sống” khẳng định chủ quyền quốc gia trên Biển Đông. Từ góc độ địa chính trị, Trường Sa nằm trên tuyến hàng hải quốc tế quan trọng, có giá trị đặc biệt về kinh tế, quốc phòng và an ninh. Việc làm chủ quần đảo này đồng nghĩa với việc tạo dựng một vành đai bảo vệ từ xa, góp phần giữ vững an ninh cho đất liền và mở rộng không gian phát triển ra biển lớn.

Việc lựa chọn thời điểm triển khai chiến dịch càng cho thấy rõ bản lĩnh và sự nhạy bén chiến lược. Khi quân ngụy Sài Gòn đang rơi vào tình trạng tan rã sau các thất bại liên tiếp tại Tây Nguyên và miền Trung, tinh thần suy sụp, hệ thống chỉ huy rối loạn, thì việc “chớp thời cơ” để giải phóng các đảo đã giúp ta giành thắng lợi nhanh gọn với tổn thất tối thiểu. Đây là biểu hiện sinh động của nghệ thuật chỉ đạo chiến tranh tổng hợp, nơi yếu tố quân sự được đặt trong mối liên hệ chặt chẽ với chính trị, tâm lý và ngoại giao, tạo nên sức mạnh tổng hợp vượt trội.

Nhìn rộng hơn, tầm nhìn chiến lược trong việc giải phóng Trường Sa cho thấy một quan điểm nhất quán: bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ trước mắt mà còn là trách nhiệm lâu dài đối với tương lai dân tộc. Thắng lợi này không chỉ góp phần hoàn chỉnh sự nghiệp thống nhất đất nước về mặt lãnh thổ, mà còn đặt nền móng pháp lý và thực tiễn vững chắc cho Việt Nam trong các cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo sau này. Chính từ những bước đi kịp thời và quyết đoán đó, Việt Nam có cơ sở lịch sử, pháp lý rõ ràng để khẳng định chủ quyền của mình trên trường quốc tế.

Các nghiên cứu lịch sử và quân sự sau này đều khẳng định, việc giải phóng Trường Sa năm 1975 là một trong những quyết định mang tính bước ngoặt về tư duy chiến lược. Nhiều tài liệu của Quân đội Nhân dân Việt Nam và các công trình nghiên cứu về Đại thắng mùa Xuân 1975 đều nhấn mạnh rằng, đây không chỉ là một chiến công quân sự mà còn là minh chứng cho tầm nhìn biển đảo sớm và đúng đắn của lãnh đạo Việt Nam. Đồng thời, các văn kiện pháp lý quốc tế về Biển Đông cũng cho thấy vai trò quan trọng của việc chiếm hữu và quản lý thực tế trong việc xác lập và bảo vệ chủ quyền.

Từ góc độ hiện đại, bài học về “tầm nhìn vượt trước thời cuộc” vẫn còn nguyên giá trị. Trong bối cảnh tình hình khu vực và thế giới có nhiều biến động, việc chủ động nhận diện sớm các thách thức, không để bị động trước những thay đổi chiến lược là yếu tố then chốt để bảo vệ lợi ích quốc gia. Quyết định giải phóng Trường Sa năm 1975 vì thế không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là một điển hình có giá trị tham khảo sâu sắc cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam trong thế kỷ XXI.

Bộ đội hải quân giải phóng đảo Song Tử Tây ngày 14/4/1975. Ảnh TL

Quyết định nhanh trong thời cơ ngắn – bản lĩnh chiến lược của Đảng
Thời điểm cuối tháng 3, đầu tháng 4/1975 đánh dấu bước ngoặt mang tính quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi cục diện chiến trường miền Nam thay đổi với tốc độ chưa từng có. Ngay sau thắng lợi tại Đà Nẵng, một trong những căn cứ quân sự lớn nhất của ngụy quyền Sài Gòn, Bộ Tổng Tư lệnh đã nhanh chóng đưa ra quyết định giải phóng quần đảo Trường Sa. Đây không chỉ là một mệnh lệnh quân sự đơn thuần, mà là kết tinh của năng lực phân tích tình hình sắc bén và khả năng ra quyết sách kịp thời, dứt khoát của lãnh đạo Đảng và Nhà nước trong thời khắc lịch sử.

Quyết định được đưa ra trong thời gian cực ngắn, khi mọi nguồn lực đang tập trung cho các mũi tiến công chiến lược hướng về Sài Gòn. Điều đó cho thấy một tầm nhìn bao quát, không chỉ tập trung vào mục tiêu trước mắt là giải phóng miền Nam, mà còn chủ động xử lý những vấn đề chiến lược lâu dài liên quan đến chủ quyền quốc gia. Chính sự dứt khoát này đã tạo nên động lực mạnh mẽ cho các lực lượng tham gia chiến dịch, đặc biệt là cán bộ, chiến sĩ Quân chủng Hải quân Việt Nam, giúp họ vượt qua những hạn chế về phương tiện, điều kiện thời tiết khắc nghiệt để tiến ra vùng biển xa với quyết tâm cao nhất.

Bản lĩnh chiến lược của Đảng thể hiện rõ ở việc không để xuất hiện bất kỳ “khoảng trống quyền lực” nào trong bối cảnh chiến tranh đang đi đến hồi kết. Khi dư luận quốc tế còn tập trung vào diễn biến của chiến dịch giải phóng Sài Gòn, Việt Nam đã đồng thời triển khai một chiến dịch quan trọng khác trên Biển Đông. Đây là minh chứng cho nghệ thuật chỉ đạo chiến tranh toàn diện, trong đó các yếu tố quân sự, chính trị và ngoại giao được kết hợp nhịp nhàng, tạo nên thế chủ động chiến lược trên mọi hướng.

Một trong những quyết định then chốt là việc huy động lực lượng của Đoàn 125 Hải quân, đơn vị từng lập nhiều chiến công trên tuyến vận tải chiến lược “Đường Hồ Chí Minh trên biển”. Với kinh nghiệm hoạt động bí mật, linh hoạt và khả năng vượt qua sự kiểm soát gắt gao của đối phương, lực lượng này đã đóng vai trò nòng cốt trong việc vận chuyển quân và tổ chức đổ bộ giải phóng các đảo. Sự lựa chọn này cho thấy tư duy sử dụng lực lượng rất chính xác, tận dụng tối đa thế mạnh sẵn có để bảo đảm hiệu quả chiến dịch.

Việc hành động nhanh chóng không chỉ nhằm giành quyền kiểm soát thực tế, mà còn mang ý nghĩa ngăn chặn từ sớm nguy cơ can thiệp từ bên ngoài. Trong bối cảnh ngụy quyền Sài Gòn đang sụp đổ, các đảo thuộc quần đảo Trường Sa có thể trở thành mục tiêu tranh chấp nếu bị bỏ ngỏ. Lịch sử cho thấy, trong các khu vực có vị trí chiến lược như Biển Đông, sự chậm trễ dù chỉ trong thời gian ngắn cũng có thể dẫn đến những hệ quả lâu dài và phức tạp. Vì vậy, việc kịp thời triển khai lực lượng ra tiếp quản và làm chủ các đảo đã tạo ra “sự đã rồi” về mặt thực tế, củng cố vững chắc cơ sở pháp lý cho chủ quyền của Việt Nam.

Kết quả của quyết định chiến lược này là việc giải phóng hàng loạt đảo quan trọng như Song Tử Tây, Sơn Ca, Nam Yết, Sinh Tồn và Trường Sa Lớn, những vị trí then chốt trong cấu trúc phòng thủ của quần đảo. Chuỗi đảo này không chỉ có ý nghĩa quân sự, mà còn tạo thành hệ thống hiện diện liên hoàn, góp phần khẳng định quyền quản lý thực tế và liên tục của Việt Nam trên toàn khu vực. Theo các nghiên cứu về Đại thắng mùa Xuân 1975, đây là một trong những bước đi mang tính quyết định giúp hoàn chỉnh thắng lợi về mặt lãnh thổ.

Trong bối cảnh khu vực và quốc tế còn nhiều biến động, bài học về quyết định nhanh trong thời cơ ngắn năm 1975 vẫn giữ nguyên giá trị. Đó là bài học về sự nhạy bén chiến lược, về khả năng đánh giá đúng thời cơ và hành động kịp thời để bảo vệ lợi ích quốc gia. Việc duy trì sự hiện diện liên tục tại Trường Sa từ thời điểm đó đến nay chính là minh chứng rõ ràng nhất cho hiệu quả của quyết sách này, đồng thời là cơ sở quan trọng để Việt Nam kiên trì đấu tranh bảo vệ chủ quyền trong các diễn đàn pháp lý và ngoại giao quốc tế.

Bộ đội đặc công hải quân giải phóng đảo An Bang ngày 28/4/1975.

Táo bạo trên không gian biển – bước đi chiến lược đầy bản lĩnh
Khác với chiến trường trên bộ, tác chiến trên biển đặt ra những thách thức đặc biệt khắc nghiệt: không gian rộng lớn, khoảng cách hàng trăm hải lý, điều kiện thời tiết khó lường và khả năng bảo đảm hậu cần hạn chế. Trong bối cảnh đó, việc tổ chức lực lượng tiến ra giải phóng Trường Sa khi đối phương vẫn còn ưu thế về không quân và hải quân là một quyết định mang tính táo bạo hiếm có. Những con tàu vận tải nhỏ bé phải vượt sóng lớn, gió mạnh, đồng thời đối mặt với nguy cơ bị phát hiện bởi lực lượng tuần tra địch. Điều này đòi hỏi không chỉ lòng dũng cảm, mà còn là bản lĩnh, kỷ luật và trình độ tổ chức cao của lực lượng tham gia.

Chính trong hoàn cảnh đầy thử thách ấy, các cán bộ, chiến sĩ của Quân chủng Hải quân Việt Nam đã thể hiện tinh thần “thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng” một cách sinh động. Việc sử dụng các tàu vận tải ngụy trang, kết hợp với lực lượng đặc công nước tinh nhuệ để tiếp cận mục tiêu đã cho thấy sự sáng tạo trong cách đánh. Chiến thuật “bí mật, bất ngờ, đánh hiểm”, vốn quen thuộc trên chiến trường rừng núi đã được vận dụng linh hoạt vào môi trường biển đảo, tạo nên yếu tố bất ngờ chiến lược khiến đối phương không kịp trở tay. Nhờ đó, nhiều đảo được giải phóng nhanh gọn, hạn chế tối đa tổn thất.

Sự táo bạo ở đây không chỉ nằm ở hành động quân sự, mà còn là sự táo bạo trong tư duy chiến lược. Trong thời điểm toàn bộ lực lượng đang dồn sức cho chiến dịch quyết định trên đất liền, đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh, việc mở thêm một hướng tiến công ra biển là một bước đi đầy mạo hiểm nhưng có tính toán kỹ lưỡng. Lãnh đạo Đảng đã nhận định đúng thời cơ “ngàn năm có một”: khi đối phương suy yếu toàn diện, tinh thần rệu rã, thì khả năng tổ chức phòng thủ tại các đảo xa là rất hạn chế. Nếu không hành động ngay, cơ hội chiến lược có thể trôi qua, kéo theo những hệ lụy lâu dài về chủ quyền.

Thực tế lịch sử cho thấy, chính sự chủ động và táo bạo này đã giúp Việt Nam nhanh chóng làm chủ nhiều vị trí quan trọng trong quần đảo Trường Sa, tạo nên một thế trận liên hoàn trên Biển Đông. Đây không chỉ là thắng lợi quân sự đơn thuần, mà còn là bước đi chiến lược nhằm khẳng định sự hiện diện thực tế, yếu tố có giá trị đặc biệt trong luật pháp quốc tế về chủ quyền lãnh thổ. Thành công này góp phần hoàn thiện thắng lợi của Đại thắng mùa Xuân 1975 trên cả hai phương diện: thống nhất đất nước và bảo đảm toàn vẹn lãnh thổ.

Điểm nổi bật của chiến dịch là tư duy tác chiến linh hoạt, không rập khuôn theo các mô hình chiến tranh truyền thống. Trong điều kiện chưa có nhiều kinh nghiệm tác chiến xa bờ, quân đội ta đã chủ động xây dựng phương án phù hợp với đặc điểm địa hình biển đảo, kết hợp hiệu quả giữa các lực lượng: đặc công nước, hải quân vận tải và sự chỉ đạo chiến lược từ Bộ Tổng Tư lệnh. Sự phối hợp này tạo nên một “bản anh hùng ca trên biển”, thể hiện khả năng thích ứng nhanh chóng trước yêu cầu mới của chiến tranh hiện đại.

Các tài liệu nghiên cứu quân sự và lịch sử đều đánh giá, chiến dịch giải phóng Trường Sa năm 1975 là minh chứng tiêu biểu cho nghệ thuật quân sự Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Những kinh nghiệm về tổ chức lực lượng, lựa chọn thời cơ và vận dụng chiến thuật sáng tạo tiếp tục được nghiên cứu, tổng kết trong nhiều công trình của Quân đội Nhân dân Việt Nam, trở thành cơ sở lý luận và thực tiễn quan trọng cho nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo trong giai đoạn hiện nay.

Từ góc nhìn hiện đại, bài học về sự táo bạo trên không gian biển vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm trong những thời khắc quyết định của lịch sử. Chính tinh thần ấy đã giúp dân tộc Việt Nam biến những điều tưởng chừng không thể thành hiện thực, góp phần làm nên thắng lợi trọn vẹn của mùa xuân năm 1975 và đặt nền tảng vững chắc cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa.

Bộ đội đặc công hải quân trên đảo Trường Sa được giải phóng, ngày 29/4/1975

Giữ Trường Sa – hoàn chỉnh thắng lợi 1975 từ đất liền ra biển đảo
Thắng lợi năm 1975 không chỉ dừng lại ở việc giải phóng hoàn toàn miền Nam, mà còn được hoàn chỉnh bằng việc làm chủ các vùng biển đảo chiến lược, đặc biệt là quần đảo Trường Sa. Nếu chỉ giải phóng đất liền mà chưa kiểm soát được biển đảo, thì thắng lợi ấy chưa thể trọn vẹn cả về ý nghĩa lịch sử lẫn giá trị lâu dài. Việc lá cờ cách mạng tung bay trên Trường Sa vào tháng 4/1975 đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng, khẳng định phạm vi chủ quyền của Việt Nam không chỉ giới hạn trên đất liền mà còn vươn ra không gian biển rộng lớn. Đây là biểu tượng sinh động cho sức mạnh tổng hợp của dân tộc, củng cố niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo đúng đắn và tầm nhìn chiến lược của Đảng trong thời khắc quyết định.

Trường Sa từ đó không chỉ là một địa bàn quân sự, mà còn trở thành biểu tượng thiêng liêng của sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Mỗi đảo, mỗi bãi đá, mỗi rạn san hô nơi đây đều gắn với lịch sử xác lập và thực thi chủ quyền liên tục của Việt Nam qua nhiều thế hệ. Từ thời các đội Hoàng Sa, Bắc Hải dưới các triều đại phong kiến, đến thời kỳ hiện đại, việc quản lý và bảo vệ Trường Sa luôn là một phần trong ý thức chủ quyền dân tộc. Việc giải phóng quần đảo năm 1975 vì thế không phải là hành động nhất thời, mà là sự tiếp nối logic lịch sử, khẳng định quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam trên Biển Đông một cách thực tế và liên tục.

Từ góc độ chiến lược, việc làm chủ Trường Sa đã góp phần tạo nên một thế trận hoàn chỉnh, khép kín về chủ quyền lãnh thổ. Một quốc gia thống nhất không chỉ cần toàn vẹn trên đất liền, mà còn phải có sự kiểm soát vững chắc đối với không gian biển đảo. Thành công này đã giúp Việt Nam loại bỏ nguy cơ xuất hiện “khoảng trống chiến lược” ở hướng Đông, đồng thời tạo dựng một vành đai phòng thủ từ xa, bảo vệ an ninh quốc gia trong dài hạn. Theo các nghiên cứu về Đại thắng mùa Xuân 1975, việc giải phóng Trường Sa là một trong những yếu tố quan trọng giúp hoàn chỉnh thắng lợi toàn diện của cuộc kháng chiến, không chỉ về quân sự mà còn về lãnh thổ và chủ quyền.

Không chỉ mang ý nghĩa phòng thủ, việc kiểm soát Trường Sa còn mở ra không gian phát triển kinh tế biển đầy tiềm năng. Với vị trí nằm trên các tuyến hàng hải quốc tế quan trọng, khu vực này có ý nghĩa đặc biệt về thương mại, tài nguyên và giao thương quốc tế. Việc duy trì sự hiện diện liên tục tại đây giúp Việt Nam khẳng định vai trò của mình như một quốc gia biển, gắn phát triển kinh tế với bảo vệ chủ quyền. Đồng thời, đó cũng là nền tảng để xây dựng “thế trận lòng dân”, nơi mà mỗi người dân đều ý thức rõ về một dải non sông thống nhất, kéo dài từ đất liền ra đến tận khơi xa.

Bài học rút ra từ thắng lợi tại Trường Sa năm 1975 là nguyên tắc nhất quán: chủ quyền lãnh thổ quốc gia phải được bảo vệ toàn diện trên cả đất liền, trên biển và trên không. Đây không chỉ là yêu cầu của lịch sử, mà còn là đòi hỏi của thực tiễn trong bối cảnh tình hình khu vực và quốc tế ngày càng phức tạp. Việc kịp thời tiếp quản và làm chủ quần đảo sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ đã giúp Việt Nam tránh được nhiều kịch bản tranh chấp phức tạp có thể xảy ra, đồng thời củng cố vững chắc cơ sở pháp lý trong các cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền sau này.

Các tài liệu nghiên cứu của Quân đội Nhân dân Việt Nam đều nhấn mạnh rằng, thắng lợi tại Trường Sa là kết quả của sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa sức mạnh quân sự và tầm nhìn chính trị sâu sắc. Đó là minh chứng cho một chân lý xuyên suốt trong lịch sử dân tộc: giữ nước phải đi đôi với dựng nước, và chỉ khi bảo vệ được toàn vẹn lãnh thổ trên mọi không gian, thắng lợi mới thực sự bền vững và có ý nghĩa lâu dài.

Đảo Song Tử Tây hôm nay nhìn từ phía biển. Ảnh: Intrernet

Giá trị vượt thời gian – từ quyết định năm 1975 đến bảo vệ chủ quyền hôm nay
Quyết định giải phóng Trường Sa năm 1975 không chỉ mang ý nghĩa trong thời điểm lịch sử cụ thể, mà còn để lại giá trị lâu dài đối với sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Nhìn lại chặng đường đã qua, có thể thấy rõ rằng nếu không có những quyết sách kịp thời và táo bạo trong những ngày tháng Tư lịch sử, vị thế của Việt Nam trên Biển Đông hiện nay sẽ đối mặt với nhiều thách thức phức tạp hơn. Những bài học về dự báo chiến lược, nắm bắt thời cơ và tổ chức lực lượng từ năm 1975 vẫn giữ nguyên tính thời sự, trở thành kim chỉ nam cho công cuộc bảo vệ chủ quyền trong bối cảnh mới. Đồng thời, đó cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với các thế hệ hôm nay về trách nhiệm kế tục và gìn giữ từng tấc đất, sải biển thiêng liêng của Tổ quốc.

Những thành quả được xác lập từ thời điểm lịch sử ấy đã trở thành nền tảng vững chắc cho quá trình khẳng định và thực thi chủ quyền biển đảo trong các giai đoạn tiếp theo. Việt Nam không chỉ duy trì sự hiện diện liên tục tại Trường Sa, mà còn từng bước đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho quân và dân trên đảo. Từ những công sự còn đơn sơ trong năm 1975, ngày nay Trường Sa đã có hệ thống công trình kiên cố với nhà ở, trường học, trạm y tế, chùa và các thiết chế dân sinh. Sự phát triển này là minh chứng sinh động cho tính nhất quán trong đường lối của Đảng và Nhà nước, bắt nguồn từ nền tảng được tạo dựng trong Đại thắng mùa Xuân 1975.

Giá trị vượt thời gian của quyết định năm 1975 còn thể hiện ở tầm nhìn chiến lược gắn liền với lợi ích lâu dài của quốc gia. Trong bối cảnh quốc tế hiện nay với nhiều diễn biến phức tạp, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến tranh chấp trên biển, tầm nhìn ấy càng được khẳng định rõ nét. Việt Nam không chỉ bảo vệ chủ quyền bằng sức mạnh quốc phòng, mà còn bằng công cụ pháp lý và ngoại giao, dựa trên luật pháp quốc tế và sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Việc làm chủ thực tế tại Trường Sa từ năm 1975 đã tạo ra “cơ sở hiện hữu” quan trọng, một yếu tố có giá trị then chốt trong các lập luận pháp lý về chủ quyền lãnh thổ.

Các nghiên cứu của Quân đội Nhân dân Việt Nam cho thấy, chính sự kết hợp giữa tầm nhìn chính trị và hành động quân sự kịp thời đã giúp Việt Nam luôn giữ được thế chủ động trong bảo vệ chủ quyền biển đảo. Tư duy chiến lược đó không chỉ giúp đất nước tránh rơi vào thế bị động trước các thách thức từ bên ngoài, mà còn tạo điều kiện để triển khai hiệu quả các chính sách phát triển bền vững gắn với bảo đảm quốc phòng – an ninh.

Ngày nay, những giá trị lịch sử ấy tiếp tục được kế thừa và phát huy trong chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới. Biển Đông vẫn là không gian chiến lược đặc biệt quan trọng, nơi hội tụ nhiều lợi ích đan xen về kinh tế, an ninh và đối ngoại. Việt Nam đang triển khai chủ trương phát triển kinh tế biển gắn với tăng cường tiềm lực quốc phòng, xây dựng các lực lượng như Hải quân, Cảnh sát biển, Kiểm ngư, dân quân biển ngày càng hiện đại. Đây chính là sự tiếp nối trực tiếp tinh thần chủ động, kiên cường và sáng tạo của những chiến sĩ đã làm nên chiến thắng năm 1975.

Từ quá khứ đến hiện tại, Trường Sa luôn là biểu tượng sống động của ý chí bảo vệ chủ quyền và tầm nhìn chiến lược của dân tộc Việt Nam. Những gì được tạo dựng trong mùa xuân năm ấy không chỉ là một thắng lợi quân sự, mà còn là di sản tinh thần và pháp lý quý giá, tiếp tục soi đường cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thế kỷ XXI.

Chiến sĩ Hải quân canh gác bên cột mốc chủ quyền trên đảo Trường Sa (đặc khu Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa).

Tư duy chiến lược của Đảng – bảo vệ nền tảng tư tưởng và chủ quyền quốc gia
Quyết định giải phóng Trường Sa năm 1975 đã khẳng định một chân lý xuyên suốt: tư duy chiến lược đúng đắn của Đảng là nhân tố quyết định bảo đảm độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Đó không chỉ là sự nhạy bén trong chỉ đạo quân sự, mà còn là sự thống nhất sâu sắc giữa bảo vệ đất nước và bảo vệ nền tảng tư tưởng, giữa lợi ích trước mắt và tầm nhìn lâu dài. Việc làm chủ Trường Sa đã minh chứng rằng chủ quyền quốc gia không chỉ tồn tại trên bản đồ, mà phải được hiện thực hóa bằng hành động kịp thời, liên tục và hiệu quả.

Từ thắng lợi của Đại thắng mùa Xuân 1975 đến thực tiễn hôm nay, bài học về sự chủ động, kiên định và bản lĩnh vẫn còn nguyên giá trị. Trong bối cảnh Biển Đông tiếp tục là không gian chiến lược quan trọng, những kinh nghiệm lịch sử ấy trở thành nền tảng để Việt Nam kiên trì bảo vệ chủ quyền bằng sức mạnh tổng hợp của quốc phòng, pháp lý và ngoại giao. Đồng thời, đó cũng là cơ sở để củng cố niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, tạo nên sự đồng thuận và sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc.

Không chỉ dừng lại ở ý nghĩa lịch sử, tầm vóc của quyết định năm 1975 còn thể hiện ở khả năng “dẫn dắt tương lai”. Những gì được xác lập tại Trường Sa đã tạo nên thế và lực cho Việt Nam trong nhiều thập niên sau, giúp đất nước luôn giữ được thế chủ động trong các vấn đề liên quan đến chủ quyền biển đảo. Đây cũng là minh chứng rõ nét cho sự kết hợp hài hòa giữa sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại, một trong những nguyên lý cốt lõi trong đường lối cách mạng Việt Nam.

Trong bối cảnh hiện nay, khi các thách thức an ninh truyền thống và phi truyền thống đan xen, bài học về giữ vững nền tảng tư tưởng càng trở nên cấp thiết. Bảo vệ chủ quyền không chỉ là nhiệm vụ của lực lượng vũ trang mà còn là trách nhiệm chung của toàn xã hội, trong đó yếu tố “trận địa tư tưởng” đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Việc kiên quyết đấu tranh với các quan điểm sai trái, xuyên tạc về lịch sử và chủ quyền chính là cách tiếp nối tinh thần của thế hệ đi trước, bảo vệ vững chắc nền tảng chính trị, tinh thần của đất nước.

Có thể khẳng định, giải phóng Trường Sa không chỉ là một dấu mốc lịch sử, mà còn là biểu tượng của tầm nhìn vượt thời gian và bản lĩnh chính trị vững vàng. Những giá trị được hun đúc từ năm 1975 sẽ tiếp tục soi đường cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn mới, giúp Việt Nam vững bước trên con đường phát triển bền vững, giữ vững chủ quyền thiêng liêng và khẳng định vị thế ngày càng cao trên trường quốc tế.

Thế Nguyễn – Minh Văn