Thứ Năm, Tháng 7 23, 2026
* Email: bbt.dongnama@gmail.com *Tòa soạn: 0989011688 - 0768908888
spot_img
[gtranslate]

Văn hóa lắng nghe – Nền tảng của đối thoại và đồng thuận xã hội



ĐNA -

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, mỗi khi đất nước đứng trước những bước ngoặt lớn, điều làm nên sức mạnh và thành công không chỉ là những quyết sách đúng đắn, mà còn là sự hòa quyện giữa ý Đảng và lòng dân. Muốn vậy, lắng nghe phải trở thành một giá trị cốt lõi trong lãnh đạo, quản trị và ứng xử xã hội. Lắng nghe không chỉ dừng ở việc tiếp nhận ý kiến, mà quan trọng hơn là nhận diện đúng vấn đề, kịp thời xử lý những bất cập và kiên quyết khắc phục những điều chưa đúng. Đó không chỉ là biểu hiện của sự tôn trọng con người, tôn trọng thực tiễn và sự thật, mà còn là nền tảng để củng cố niềm tin, tạo dựng đồng thuận xã hội và phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc. Trong giai đoạn phát triển mới, xây dựng văn hóa lắng nghe vừa là yêu cầu về đạo đức công vụ và đạo đức xã hội, vừa là điều kiện quan trọng để nâng cao chất lượng lãnh đạo, quản lý, hướng tới phát triển bền vững.

Lắng nghe là biểu hiện của văn hóa và bản lĩnh
Lắng nghe trước hết là biểu hiện của văn hóa ứng xử. Một người có học thức chưa chắc đã biết lắng nghe, nhưng người biết lắng nghe luôn thể hiện sự tôn trọng đối với người khác, tôn trọng thực tiễn và tôn trọng sự thật. Lắng nghe không đồng nghĩa với việc chấp nhận mọi ý kiến, càng không phải là sự nhượng bộ trước những quan điểm trái chiều. Đó là thái độ cầu thị, sẵn sàng tiếp nhận nhiều góc nhìn để chọn lọc điều đúng, điều hợp lý và có giá trị. Trong xã hội hiện đại, khi mỗi người đều có cơ hội bày tỏ chính kiến, văn hóa lắng nghe càng trở thành nền tảng của đối thoại văn minh. Bởi một xã hội mà ai cũng muốn nói nhưng không muốn nghe sẽ rất dễ rơi vào tranh cãi, cực đoan và chia rẽ.

Không chỉ là biểu hiện của văn hóa, lắng nghe còn phản ánh bản lĩnh của mỗi con người, nhất là người lãnh đạo, quản lý. Người thiếu bản lĩnh thường né tránh những ý kiến trái chiều vì lo ngại bị phản biện hoặc phải thay đổi nhận thức. Ngược lại, người có bản lĩnh luôn bình tĩnh tiếp nhận những quan điểm khác biệt, biết phản biện bằng lý lẽ, đồng thời sẵn sàng điều chỉnh khi thực tiễn chứng minh mình chưa đúng. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn cán bộ phải gần dân, trọng dân, học dân và lắng nghe dân. Đó không chỉ là phương pháp công tác mà còn là chuẩn mực đạo đức của người cán bộ cách mạng. Biết lắng nghe chính là biểu hiện của sự tự tin, khiêm tốn, tinh thần cầu thị và trách nhiệm trước tập thể, trước Nhân dân và trước sự phát triển của đất nước.

Thực tế hiện nay cho thấy, điều xã hội thiếu không phải là tiếng nói mà nhiều khi là những đôi tai biết lắng nghe. Trên không gian mạng, không ít cuộc tranh luận kết thúc bằng sự công kích thay vì những lập luận có cơ sở. Trong đời sống hằng ngày, nhiều người nghe để phản bác hơn là nghe để thấu hiểu; có những ý kiến xác đáng bị gạt bỏ chỉ vì khác với số đông, trong khi nhiều góp ý xuất phát từ trách nhiệm và tâm huyết lại chưa được tiếp nhận đầy đủ. Khi văn hóa lắng nghe bị suy giảm, niềm tin xã hội và sự đồng thuận cũng bị bào mòn.

Bởi vậy, xây dựng văn hóa lắng nghe không chỉ là yêu cầu đối với mỗi cá nhân mà còn là trách nhiệm của gia đình, nhà trường, cơ quan, tổ chức và toàn xã hội. Muốn phát huy dân chủ, tăng cường mối quan hệ mật thiết giữa Đảng với Nhân dân và củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, lắng nghe phải trở thành một giá trị văn hóa được nuôi dưỡng trong mọi hoạt động của đời sống xã hội. Chỉ khi biết lắng nghe, chúng ta mới có thể hiểu đúng thực tiễn, tạo dựng đồng thuận và khơi dậy sức mạnh của toàn dân tộc để phát triển bền vững.

Lắng nghe để thấu hiểu, phản hồi để cùng xây dựng
Lắng nghe chỉ thực sự có ý nghĩa khi dẫn đến sự thấu hiểu và hành động tích cực. Nghe để phản bác chỉ tạo thêm khoảng cách, còn nghe để hiểu sẽ mở ra đối thoại và đồng thuận. Trong gia đình, cha mẹ biết lắng nghe con cái, con cái biết sẻ chia với cha mẹ sẽ tạo nên sự gắn kết. Trong nhà trường, thầy cô biết lắng nghe học sinh, phụ huynh và đồng nghiệp sẽ tạo nên môi trường giáo dục tiến bộ. Trong cơ quan, người lãnh đạo biết lắng nghe cấp dưới, mỗi cán bộ biết tôn trọng ý kiến của đồng nghiệp sẽ củng cố tinh thần đoàn kết và trách nhiệm. Khi lắng nghe trở thành văn hóa, những khác biệt sẽ được giải quyết bằng đối thoại thay vì đối đầu.

Thực tiễn cho thấy, nhiều vấn đề nảy sinh không phải vì thiếu thông tin mà vì thiếu sự lắng nghe chân thành. Không ít ý kiến góp ý được đưa ra từ tinh thần trách nhiệm, tình yêu quê hương, mong muốn bảo vệ các giá trị lịch sử, văn hóa và đóng góp cho sự phát triển của đất nước. Nếu được tiếp nhận bằng thái độ cầu thị, đó sẽ là nguồn thông tin quý giá giúp hoàn thiện chính sách, nâng cao hiệu quả quản lý và tăng cường đồng thuận xã hội. Ngược lại, nếu mọi ý kiến khác biệt đều bị nhìn nhận như sự phản đối, đối thoại sẽ bị thu hẹp, khoảng cách giữa cơ quan công quyền với người dân và giữa con người với con người sẽ ngày càng lớn.

Tuy nhiên, lắng nghe sẽ khó trọn vẹn nếu thiếu phản hồi. Tiếp nhận ý kiến phải đi cùng giải thích, đối thoại hoặc điều chỉnh khi cần thiết. Người dân không chỉ mong được phát biểu mà còn mong tiếng nói chính đáng của mình được ghi nhận và hồi đáp bằng tinh thần trách nhiệm. Một lời giải thích minh bạch, một cuộc đối thoại thẳng thắn hay một quyết định điều chỉnh kịp thời đều góp phần củng cố niềm tin và tạo sự đồng thuận. Ngược lại, sự im lặng kéo dài hoặc phản hồi hình thức sẽ làm giảm niềm tin và hiệu quả của việc lắng nghe.

Xây dựng văn hóa lắng nghe vì thế không chỉ là trách nhiệm của các cơ quan, tổ chức mà còn bắt đầu từ mỗi cá nhân. Mỗi người cần tự hỏi: mình đã thật sự biết lắng nghe hay chưa? Đã đọc hết một ý kiến trước khi bình luận, đã tìm hiểu đầy đủ bản chất sự việc trước khi chia sẻ trên mạng xã hội, hay vẫn nghe chỉ để bảo vệ quan điểm của mình? Khi mỗi người biết lắng nghe với tinh thần cầu thị, biết phản hồi bằng trách nhiệm và đối thoại bằng sự tôn trọng, văn hóa lắng nghe sẽ từng bước được hình thành, góp phần xây dựng một xã hội dân chủ, nhân văn, đồng thuận và phát triển bền vững.

Đảng lắng nghe Nhân dân – Cội nguồn của niềm tin và sức mạnh cách mạng
Lịch sử dân tộc đã chứng minh một quy luật bền vững: mọi sự nghiệp cách mạng chỉ có thể thành công khi thuận lòng dân, khơi dậy được tinh thần yêu nước, ý chí tự lực, tự cường và khát vọng phát triển của toàn dân tộc. Chính sự hòa quyện giữa ý Đảng và lòng dân đã tạo nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam vượt qua mọi thử thách, giành độc lập, thống nhất đất nước và không ngừng phát triển. Vì vậy, lắng nghe Nhân dân không chỉ là yêu cầu của thực tiễn mà còn là cội nguồn của niềm tin và sức mạnh cách mạng.

Ngay từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định mục tiêu cao nhất là phụng sự Tổ quốc, phục vụ Nhân dân, lấy độc lập dân tộc gắn liền với tự do, hạnh phúc của Nhân dân làm lý tưởng và kim chỉ nam cho mọi hoạt động. Chính mục tiêu ấy đã quy tụ lòng dân, tạo dựng niềm tin và sức mạnh để cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Nhân dân tin Đảng không phải bởi những lời khẳng định, mà bởi thực tiễn đã chứng minh mọi chủ trương, đường lối đều hướng đến lợi ích của quốc gia, dân tộc và cuộc sống của Nhân dân. Niềm tin đó cũng là động lực để Nhân dân đồng hành, cống hiến và tích cực tham gia xây dựng Đảng, xây dựng Nhà nước ngày càng trong sạch, vững mạnh.

Lắng nghe Nhân dân vì thế không chỉ là phương pháp lãnh đạo mà còn là biểu hiện sinh động của bản chất cách mạng, khoa học và tính chính danh của Đảng cầm quyền. Chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều lần căn dặn cán bộ phải gần dân, hiểu dân, học dân, hỏi dân và có trách nhiệm với dân. Mọi chủ trương, chính sách muốn đi vào cuộc sống phải xuất phát từ thực tiễn, từ tâm tư, nguyện vọng chính đáng của Nhân dân và được kiểm nghiệm trong thực tiễn. Đảng càng lắng nghe, càng biết tiếp thu những góp ý tâm huyết, những phản biện mang tính xây dựng thì càng hoàn thiện năng lực lãnh đạo, nâng cao sức chiến đấu và củng cố niềm tin của Nhân dân.

Thực tiễn những năm gần đây cho thấy, nhiều quyết sách quan trọng đã được điều chỉnh, hoàn thiện trên cơ sở tiếp thu ý kiến của cử tri, Nhân dân, đội ngũ trí thức, chuyên gia và các tầng lớp xã hội. Trong các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, giáo dục, an sinh xã hội hay xây dựng pháp luật, nhiều vấn đề được Nhân dân phản ánh đã được các cơ quan có thẩm quyền kịp thời xem xét, giải quyết. Đặc biệt, trước những băn khoăn của dư luận về các hiện tượng lệch chuẩn trong đời sống văn hóa, xuất bản và truyền thông, các cơ quan chức năng đã chủ động tiếp nhận thông tin, kiểm tra, xử lý nghiêm các sai phạm và kịp thời cung cấp thông tin chính thống. Những hành động đó cho thấy tinh thần cầu thị, sự tôn trọng thực tiễn và trách nhiệm của Đảng, Nhà nước trong việc lắng nghe Nhân dân, qua đó tiếp tục củng cố niềm tin xã hội và tăng cường sự gắn bó máu thịt giữa Đảng với Nhân dân.

Lắng nghe Nhân dân vì thế không chỉ là một phương thức lãnh đạo hiệu quả mà còn là điều kiện để Đảng không ngừng tự đổi mới, tự chỉnh đốn, nâng cao năng lực cầm quyền và giữ vững vai trò lãnh đạo. Khi tiếng nói của Nhân dân được lắng nghe, tôn trọng và phản hồi bằng những hành động cụ thể, niềm tin sẽ được bồi đắp, sự đồng thuận sẽ được củng cố, tạo nên nguồn sức mạnh nội sinh to lớn để đất nước phát triển nhanh và bền vững trong giai đoạn mới.

Nhân dân đồng lòng cùng Đảng bảo vệ và phát triển đất nước
Lịch sử cách mạng Việt Nam đã khẳng định một chân lý: ở đâu có sự đồng lòng giữa Đảng và Nhân dân, ở đó có sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Từ Cách mạng Tháng Tám năm 1945, các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước đến gần bốn mươi năm đổi mới và hội nhập quốc tế, mọi thắng lợi đều bắt nguồn từ khối đại đoàn kết toàn dân tộc dưới sự lãnh đạo của Đảng. Đó là nền tảng vững chắc để đất nước không ngừng phát triển.

Sức mạnh ấy được tạo dựng từ niềm tin của Nhân dân đối với Đảng và từ tinh thần trách nhiệm của mỗi người dân đối với Tổ quốc. Nhân dân đồng hành cùng Đảng không phải bằng những lời hô hào hay mệnh lệnh hành chính, mà bằng sự tự giác, lòng yêu nước và niềm tin được vun đắp từ thực tiễn. Mỗi thành tựu phát triển kinh tế – xã hội, mỗi bước tiến trong xây dựng Nhà nước pháp quyền, mỗi thành quả về quốc phòng, an ninh, văn hóa và đối ngoại đều có sự đóng góp của Nhân dân. Chính sự đồng thuận xã hội đã khơi dậy ý chí tự lực, tự cường, khát vọng phát triển và sức mạnh nội sinh của dân tộc.

Trong giai đoạn phát triển mới, đồng hành cùng Đảng không chỉ là ủng hộ các chủ trương đúng đắn mà còn thể hiện ở trách nhiệm tham gia xây dựng Đảng, xây dựng chính quyền và bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc. Mỗi ý kiến góp ý, mỗi phản biện mang tính xây dựng, mỗi sáng kiến vì cộng đồng hay mỗi hành động chấp hành pháp luật, giữ gìn kỷ cương, lan tỏa những giá trị tốt đẹp đều là biểu hiện sinh động của lòng yêu nước và trách nhiệm công dân. Đó cũng là cách để Nhân dân trực tiếp góp phần hoàn thiện chính sách, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước và củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Trong bối cảnh đất nước đứng trước nhiều thời cơ và thách thức mới, sự đồng lòng giữa Đảng và Nhân dân càng có ý nghĩa quyết định. Khi Đảng luôn cầu thị, lắng nghe và hành động vì lợi ích của Nhân dân, còn Nhân dân tiếp tục tin tưởng, đồng hành, chủ động tham gia xây dựng và giám sát việc thực hiện chủ trương, chính sách, thì ý Đảng và lòng dân sẽ ngày càng hòa quyện. Đó chính là nguồn sức mạnh nội sinh to lớn, tạo động lực để bảo vệ vững chắc Tổ quốc, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và hiện thực hóa khát vọng xây dựng đất nước Việt Nam hùng cường, phồn vinh và hạnh phúc.

Từ nhận thức đến hành động
Lắng nghe chỉ thực sự trở thành một giá trị khi được chuyển hóa thành hành động trong mọi lĩnh vực của đời sống. Đối với người cán bộ, lắng nghe là trách nhiệm chính trị và phong cách công tác; đối với mỗi cơ quan, tổ chức, lắng nghe là điều kiện để nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý; đối với mỗi gia đình, đó là nền tảng của sự sẻ chia và gắn kết; còn đối với mỗi công dân, lắng nghe là biểu hiện của văn hóa, của tinh thần trách nhiệm và ý thức vì cộng đồng. Khi văn hóa lắng nghe được vun đắp từ mỗi cá nhân đến toàn xã hội, niềm tin sẽ được bồi đắp, đồng thuận sẽ được củng cố và sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc sẽ tiếp tục được nhân lên.

Trong điều kiện đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, xây dựng văn hóa lắng nghe không chỉ là yêu cầu về đạo đức ứng xử mà còn là yêu cầu của đổi mới phương thức lãnh đạo, quản trị quốc gia và phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa. Đảng lắng nghe Nhân dân để hoàn thiện chủ trương, chính sách, kịp thời điều chỉnh những vấn đề phát sinh từ thực tiễn; Nhân dân phát huy quyền làm chủ bằng những ý kiến tâm huyết, những phản biện có trách nhiệm và sự đồng hành trong quá trình tổ chức thực hiện. Đó là mối quan hệ hai chiều, trong đó lắng nghe tạo nên niềm tin, niềm tin tạo nên đồng thuận và đồng thuận tạo nên sức mạnh phát triển.

Mỗi người dân có quyền bày tỏ chính kiến, đồng thời có trách nhiệm góp ý bằng tinh thần xây dựng, khách quan và vì lợi ích chung. Mỗi cán bộ, đảng viên cần coi lắng nghe Nhân dân không chỉ là phương pháp công tác mà còn là thước đo bản lĩnh, năng lực lãnh đạo và đạo đức công vụ. Khi mọi ý kiến đúng đắn được tôn trọng, mọi phản ánh chính đáng được xem xét, xử lý thấu đáo và mọi quyết sách đều hướng đến cuộc sống tốt đẹp hơn của Nhân dân, thì niềm tin xã hội sẽ ngày càng bền chặt, mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với Nhân dân sẽ tiếp tục được củng cố.

Nhìn rộng hơn, văn hóa lắng nghe không chỉ là một chuẩn mực ứng xử mà còn là một giá trị của văn hóa chính trị, một phương thức lãnh đạo và quản trị hiện đại, đồng thời là nền tảng của đối thoại, đồng thuận và phát triển bền vững. Trong một thế giới biến động nhanh, nơi mọi quyết sách đều cần dựa trên thực tiễn và sự đồng thuận xã hội, biết lắng nghe sẽ giúp nhận diện đúng vấn đề, khơi dậy trí tuệ tập thể và huy động sức mạnh của toàn dân tộc.

Lịch sử đã chứng minh, mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam đều bắt nguồn từ sự hòa quyện giữa ý Đảng và lòng dân. Hôm nay và trong tương lai cũng vậy, khi Đảng luôn gần dân, hiểu dân, trọng dân và lắng nghe Nhân dân; khi Nhân dân tiếp tục tin tưởng, đồng hành và phát huy quyền làm chủ bằng tinh thần trách nhiệm; khi mỗi cơ quan, tổ chức và mỗi cá nhân đều coi lắng nghe là một giá trị văn hóa trong ứng xử và hành động, thì sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc sẽ tiếp tục được bồi đắp. Đó chính là nguồn lực nội sinh quan trọng nhất để Việt Nam phát triển nhanh, bền vững, hiện thực hóa khát vọng xây dựng đất nước hùng cường, phồn vinh và hạnh phúc.

Thế Nguyễn – Minh Văn