Ngày 25/03/2026, tờ Thế Giới Trẻ (Đức) đăng tải bài viết của nhà báo Knut Mellenthin về tình hình xung đột Trung Đông, cho rằng Tổng thống Mỹ và truyền thông đang lan truyền thông tin về các cuộc đàm phán với Iran. Tuy nhiên, Tehran đã bác bỏ, trong khi Israel vẫn có kế hoạch tiếp tục các cuộc không kích bất chấp nguy cơ leo thang căng thẳng.

Một số quan chức cấp cao Iran đã bác bỏ tuyên bố của cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump về việc các cuộc đàm phán “rất tốt và hiệu quả” giữa Washington và Tehran diễn ra trong hai ngày qua và sẽ tiếp tục trong tuần này. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran, Esmail Baghaei, khẳng định tại họp báo rằng không có bất kỳ cuộc đàm phán nào trong 24 ngày kể từ khi nổ ra cuộc chiến mà Tehran gọi là “vô cớ” do Mỹ và Israel phát động. Iran đồng thời nhấn mạnh lập trường không thay đổi về eo biển Hormuz cũng như điều kiện chấm dứt cuộc chiến “bị áp đặt”. Trong khi đó, lãnh đạo lực lượng không quân Vệ binh Cách mạng cho rằng các “bước lùi liên tiếp của đối phương” là kết quả từ sự ủng hộ của người dân, và khẳng định chiến dịch sẽ tiếp diễn cho đến khi đạt được các mục tiêu quốc gia.
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammed Bagher Ghalibaf cũng phủ nhận việc “đàm phán với Mỹ trong suốt thời chiến”. Trên nền tảng X, ông cho rằng những thông tin này là “tin giả”, nhằm thao túng thị trường tài chính và dầu mỏ, đồng thời giúp Mỹ và Israel tìm lối thoát khỏi thế bế tắc.
Tuyên bố của ông Ghalibaf thu hút sự chú ý quốc tế sau khi Politico – cổng thông tin thuộc tập đoàn Springer – đăng bài viết cho rằng chính trị gia 64 tuổi này, dù nhiều lần đe dọa trả đũa Mỹ và đồng minh, vẫn được một số quan chức Nhà Trắng xem là đối tác tiềm năng trong giai đoạn tiếp theo của cuộc chiến. Dẫn lời hai quan chức giấu tên, Politico cho biết ông Ghalibaf nằm trong số các “ứng cử viên” đang được cân nhắc, song việc đánh giá vẫn đang tiếp diễn và chưa thể vội vàng đưa ra quyết định.
Nhận định về khả năng Washington lựa chọn đối tác tại Tehran như một “phương án linh hoạt” phản ánh cách tiếp cận đang tồn tại trong chính trường Mỹ. Tuy vậy, giới quan sát lưu ý rằng chức vụ Chủ tịch Quốc hội Iran có ảnh hưởng đáng kể và có thể trở thành bàn đạp chính trị quan trọng. Trường hợp của Ali Larijani – người từng giữ cương vị này từ năm 2008 đến 2020 trước khi đảm nhiệm vai trò tại Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao – thường được viện dẫn như một ví dụ điển hình.
Trong phản ứng công khai đầu tiên trước phát biểu của ông Donald Trump, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu khẳng định nước này không bị ràng buộc bởi các tuyên bố liên quan. Ông nhấn mạnh Israel sẽ tiếp tục các chiến dịch quân sự tại Iran và Lebanon, bao gồm việc tấn công các chương trình tên lửa và hạt nhân, cũng như các mục tiêu liên quan đến Hezbollah. Theo ông, Israel sẽ bảo vệ lợi ích của mình “trong mọi tình huống”.
Trong khi đó, tờ Jerusalem Post dẫn nguồn từ các quan chức Mỹ giấu tên cho rằng các phương án cứng rắn hơn, bao gồm khả năng kiểm soát quân sự ngành công nghiệp dầu mỏ tại đảo Kharg của Iran, đang được xem xét, đồng thời các chiến dịch tấn công dự kiến vẫn sẽ tiếp diễn theo kế hoạch. Những thông tin và tuyên bố trái chiều này được cho là đang làm gia tăng nghi ngờ và tiếp tục thu hẹp triển vọng đối thoại giữa Washington và Tehran.
Diễn biến trên cho thấy cách tiếp cận của ông Donald Trump vẫn mang đậm tính thực dụng và thiên về áp đặt, khi coi việc lựa chọn đối tác tại Tehran như một biến số có thể điều chỉnh theo ý chí chính trị. Tuy nhiên, thực tế phức tạp của Trung Đông với những toan tính quyền lực nội bộ tại Iran và lợi ích an ninh cứng rắn của Israel đang cho thấy giới hạn rõ rệt của cách tiếp cận này. Những tuyên bố đơn phương, cùng với các tín hiệu trái chiều từ Washington và đồng minh, không chỉ làm gia tăng nghi kỵ mà còn khiến triển vọng đối thoại trở nên mong manh hơn, qua đó phản ánh khoảng cách lớn giữa tính toán chính trị và thực tế địa chiến lược.Ảnh:
Hồ Ngọc Thắng


