Thứ Bảy, Tháng 1 24, 2026
* Email: bbt.dongnama@gmail.com *Tòa soạn: 0989011688 - 0768908888
spot_img

Chủ tịch nước Lương Cường – Hành trình của trách nhiệm và bản lĩnh



ĐNA -

Trong lịch sử mỗi dân tộc, luôn có những con người bước vào hàng ngũ lãnh đạo không chỉ bằng chức danh, mà bằng cả một hành trình rèn luyện, cống hiến và thử thách. Với họ, quyền lực là trách nhiệm, vinh quang là hệ quả của sự tận hiến. Chủ tịch nước Lương Cường là một hình ảnh tiêu biểu, một vị tướng trưởng thành từ Quân đội, mang trong mình bản lĩnh của người lính, chiều sâu của người làm công tác chính trị và tinh thần trách nhiệm của một nguyên thủ quốc gia.

Chủ tịch nước Lương Cường – Hành trình của trách nhiệm và bản lĩnh.

Hành trình từ người lính đến nguyên thủ quốc gia
Con đường của Chủ tịch nước Lương Cường bắt đầu từ môi trường quân đội, nơi kỷ luật, tổ chức và lý tưởng cách mạng được tôi luyện qua từng ngày tháng. Hơn bốn thập kỷ gắn bó với Quân đội nhân dân Việt Nam, ông từng đảm nhiệm nhiều cương vị công tác, đặc biệt trong lĩnh vực công tác Đảng, công tác chính trị, vốn được xem là “linh hồn” của Quân đội cách mạng.

Từ thực tiễn đơn vị và đời sống người lính, ông hình thành phong cách lãnh đạo đặc trưng: chắc chắn, nguyên tắc, thận trọng, nhưng luôn đặt con người và tập thể ở vị trí trung tâm. Chính nền tảng ấy đã hun đúc nên bản lĩnh chính trị vững vàng, giúp đồng ông sẵn sàng đảm đương những trọng trách cao nhất của Đảng và Nhà nước.

Việc ông được Quốc hội tín nhiệm bầu giữ chức Chủ tịch nước không chỉ là sự ghi nhận đối với một cá nhân, mà còn là biểu tượng của sự kế thừa, giữa truyền thống quân đội cách mạng và tinh thần phụng sự quốc gia trong thời đại mới.

Trách nhiệm với Nhân dân – Thước đo của quyền lực
Trên cương vị nguyên thủ quốc gia, Chủ tịch nước Lương Cường luôn thể hiện rõ quan điểm: Nhân dân là chủ thể của lịch sử, là nền tảng của mọi thắng lợi. Quyền lực Nhà nước chỉ thực sự có ý nghĩa khi gắn liền với lợi ích và niềm tin của Nhân dân.

Trong những chuyến công tác tại cơ sở, hình ảnh Chủ tịch nước hiện lên gần gũi giữa đời sống thường nhật của người dân, không phải dáng vẻ xa cách của một nguyên thủ, mà là sự giản dị, chân thành và thấm đẫm tình người. Có những lần đến với đồng bào vùng sâu, vùng xa, vùng lũ, ông bước xuống từ chiếc xe vận tải quân đội quen thuộc, không còi hụ, không tiền hô hậu ủng, không nghi thức rình rang. Giữa vòng tay đón chào của Nhân dân, nụ cười đôn hậu, ấm áp của ông lan tỏa cảm giác gần gũi hiếm thấy ở người đứng đầu Nhà nước.

Đó không phải là hình ảnh mang tính trình diễn, mà là phản chiếu một phong cách lãnh đạo đã được hun đúc từ môi trường quân đội: kỷ luật nhưng gần dân, giản dị nhưng kiên định, tôn trọng và gắn bó với Nhân dân. Trong những khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa nguyên thủ và người dân như được xóa nhòa, nhường chỗ cho sự đồng cảm và niềm tin bền vững.

Ở Chủ tịch nước Lương Cường, quyền lực không nằm ở nghi thức, mà thể hiện qua thái độ; không được đo bằng khoảng cách, mà bằng sự gần gũi; không khẳng định bằng lời nói lớn lao, mà bằng hành động cụ thể. Đó chính là một bản lĩnh chính trị đặc biệt, bản lĩnh của một nhà lãnh đạo biết đặt mình trong lòng Nhân dân.

Chủ tịch nước Lương Cường kêu gọi ủng hộ bỏ cấm vận Cuba tại Trụ sở Đại hội đồng Liên hiệp Quốc.

Bản lĩnh ngoại giao – Tiếng nói của công lý và nghĩa tình
Nếu trong mối quan hệ với Nhân dân, dấu ấn của Chủ tịch nước Lương Cường là sự gần gũi và trách nhiệm, thì trên trường quốc tế, dấu ấn ấy được khẳng định bằng bản lĩnh và nguyên tắc.

Tại diễn đàn Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, nơi hội tụ tiếng nói của cộng đồng quốc tế, Việt Nam luôn kiên định lập trường phản đối các biện pháp cấm vận đơn phương trái với luật pháp quốc tế, đồng thời bảo vệ quyền tự quyết và quyền phát triển của các dân tộc. Trong bối cảnh ấy, tiếng nói của Việt Nam về vấn đề Cuba không chỉ thể hiện quan điểm ngoại giao, mà còn là sự tiếp nối truyền thống đoàn kết quốc tế đầy nghĩa tình.

Hình ảnh Chủ tịch nước Lương Cường đứng tại diễn đàn Liên Hợp Quốc, kêu gọi chấm dứt các biện pháp cấm vận đối với Cuba, trong đó có lời nhắn gửi đến Hoa Kỳ đã vượt ra ngoài khuôn khổ một phát biểu ngoại giao. Đó là tiếng nói từ một quốc gia từng trải qua chiến tranh, từng bị cô lập, từng thấm thía giá trị của độc lập, tự do và công lý.

Trong khoảnh khắc ấy, Việt Nam không chỉ nói bằng lợi ích, mà nói bằng trải nghiệm lịch sử; không chỉ nói bằng lý lẽ, mà nói bằng đạo lý. Lập trường ấy phản ánh bản lĩnh của một nền ngoại giao độc lập, tự chủ: kiên định nguyên tắc nhưng không cực đoan; thủy chung với bạn bè truyền thống nhưng không lệ thuộc; mềm dẻo trong sách lược nhưng không nhân nhượng về lợi ích cốt lõi.

Ở Chủ tịch nước Lương Cường, ngoại giao không đơn thuần là nghệ thuật cân bằng lợi ích, mà còn là sự kết hợp hài hòa giữa bản lĩnh chính trị và nghĩa tình quốc tế. Đó chính là tinh thần của ngoại giao Việt Nam trong thời đại mới: kiên định mà linh hoạt, nguyên tắc mà nhân văn.

Từ kỷ luật quân đội đến trách nhiệm nguyên thủ
Một trong những nét đặc biệt trong chân dung Chủ tịch nước Lương Cường chính là sự kết hợp hài hòa giữa hai phẩm chất tưởng chừng đối lập: kỷ luật quân đội và sự mềm dẻo của người làm chính trị. Kỷ luật giúp ông giữ vững nguyên tắc; chính trị giúp đồng chí thấu hiểu con người và bối cảnh; còn trách nhiệm của nguyên thủ quốc gia định hướng, ông nhìn nhận mọi vấn đề từ lợi ích dài hạn của đất nước và dân tộc.

Trong một thế giới đầy biến động, nơi cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc ngày càng khốc liệt, bản lĩnh của người đứng đầu Nhà nước không chỉ thể hiện qua những tuyên bố mạnh mẽ, mà còn nằm ở khả năng giữ vững ổn định, bảo vệ lợi ích quốc gia và duy trì môi trường hòa bình cho phát triển. Ở phương diện này, dấu ấn của Chủ tịch nước Lương Cường chính là sự thận trọng, chắc chắn và nhất quán.

Với ông, lãnh đạo không phải là hành động nhất thời, mà là quá trình tích lũy trách nhiệm; không phải là những quyết định gây tiếng vang, mà là những lựa chọn âm thầm nhưng vững chãi, nhằm đảm bảo lợi ích lâu dài của đất nước. Đó là phong cách lãnh đạo của một người trưởng thành từ môi trường quân đội: ít phô trương, nhiều chiều sâu; ít lời, nhiều hành động; ít cá nhân, nhiều trách nhiệm.

Chủ tịch nước Lương Cường đến với dân vùng rốn lũ.

Dấu ấn của một hành trình
Nhìn lại hành trình của Chủ tịch nước Lương Cường, có thể thấy một mạch xuyên suốt: từ người lính đến nguyên thủ quốc gia, từ kỷ luật quân đội đến bản lĩnh chính trị, từ trách nhiệm với đơn vị đến trách nhiệm với dân tộc, từ nghĩa tình với đồng đội đến nghĩa tình với bạn bè quốc tế.

Hình ảnh nụ cười đôn hậu giữa lòng Nhân dân và tiếng nói kiên định tại diễn đàn Liên Hợp Quốc tưởng như thuộc về hai không gian khác biệt, nhưng lại hội tụ ở một điểm chung: tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh của người lãnh đạo cách mạng. Một bên là sự gần gũi, giản dị; một bên là sự thẳng thắn, nguyên tắc. Hai phẩm chất ấy hòa quyện, tạo nên chân dung một nguyên thủ quốc gia mang đậm bản sắc Việt Nam.

Trước Nhân dân, ông không né tránh những vấn đề gai góc, thẳng thắn nói về chỉnh đốn Đảng như một yêu cầu cấp thiết để phục vụ lợi ích của dân, của nước. Trên trường quốc tế, ông kiên cường bảo vệ công lý, dõng dạc kêu gọi chấm dứt cấm vận Cuba, không chỉ bằng lý lẽ ngoại giao, mà bằng đạo lý của một dân tộc từng chịu đau thương, từng khát khao hòa bình.

Hành trình của Chủ tịch nước Lương Cường vì thế không chỉ là hành trình của một cá nhân, mà là biểu tượng cho một kiểu lãnh đạo bằng bản lĩnh, bằng kỷ cương, bằng lòng dân và bằng trách nhiệm lịch sử. Trong dòng chảy cách mạng không ngừng nghỉ, dấu ấn của ông không nằm ở những lời ca ngợi, mà ở sự điềm đạm, ổn định và niềm tin lặng lẽ mà ông đã bền bỉ vun đắp.

Và cũng chính bằng tinh thần trách nhiệm ấy, ông lựa chọn dừng lại ở thời điểm thích hợp, không để quyền lực trở thành mục tiêu, mà để nó là công cụ phục vụ Nhân dân. Việc nhường lại vị trí cho lớp trẻ không phải là sự rút lui, mà là một minh chứng sâu sắc cho quan điểm lãnh đạo thấm nhuần tính cách mạng: biết tiến lên khi Tổ quốc cần, và biết lùi về khi đến lúc trao gửi niềm tin cho thế hệ kế tục.

Bằng sự kiên định không ồn ào và lựa chọn đầy tự trọng, Chủ tịch nước Lương Cường đã khép lại một chặng đường với tư thế của người lãnh đạo không vướng bận quyền uy, không níu giữ hào quang, mà để lại dấu ấn bằng nhân cách và tầm nhìn. Hành trình ấy, bởi vậy, không dừng lại ở một nhiệm kỳ, mà trở thành tấm gương cho thế hệ kế tiếp, tiếp tục lan tỏa sự trong sáng trong sự trưởng thành của đất nước và khát vọng đi lên của dân tộc.

Thế Nguyễn – Minh Văn