Mùa thu năm 1965, giữa lúc quân viễn chinh Mỹ ồ ạt đổ bộ vào miền Nam với ưu thế vượt trội về hỏa lực và cơ động, Sư đoàn 3 Sao Vàng, chỉ hơn nửa tháng sau ngày thành lập, đã buộc lực lượng được coi là tinh nhuệ nhất của Lục quân Hoa Kỳ phải trả giá ngay trong trận đầu chạm trán tại Thuận Ninh (Bình Định). Trận đánh không chỉ khẳng định bản lĩnh “dám đánh, biết đánh và quyết thắng”, mà còn đánh dấu bước trưởng thành của chủ lực Quân khu 5 trong cuộc đối đầu với quân đội Mỹ.

Sư đoàn 3 Sao Vàng ra đời trong thời khắc lịch sử
Năm 1965, trước thất bại của chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”, Mỹ chuyển sang thực hiện chiến lược “Chiến tranh cục bộ”, ồ ạt đưa quân viễn chinh cùng nhiều loại vũ khí, trang bị hiện đại vào miền Nam Việt Nam, đồng thời áp dụng các phương thức và chiến thuật tác chiến mới. Trong bối cảnh đó, Quân khu 5 trở thành một trong những chiến trường trọng điểm, đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa các lực lượng vũ trang. Yêu cầu cấp bách đặt ra là phải xây dựng một đơn vị chủ lực cơ động mạnh, đủ sức đối đầu với các đơn vị thiện chiến của quân Mỹ và quân ngụy Sài Gòn, bảo vệ vùng giải phóng, giữ vững thế trận chiến tranh nhân dân.
Ngày 2/9/1965, tại vùng rừng Bà Bơi, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định, Sư đoàn 3 chính thức được thành lập, với tên gọi thân thương là Sư đoàn Sao Vàng. Sư đoàn được thành lập đúng vào ngày Quốc khánh của dân tộc, tên gọi “Sao Vàng” không chỉ gợi lên biểu tượng thiêng liêng của Tổ quốc, khát vọng độc lập, tự do của dân tộc, mà còn thể hiện lòng trung thành với Đảng, với nhân dân và quyết tâm chiến đấu vì sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Ngay từ khi ra đời, Sư đoàn 3 được giao nhiệm vụ làm lực lượng chủ lực cơ động, nòng cốt trong các chiến dịch tiến công, tiêu diệt sinh lực địch, phối hợp với các lực lượng trên địa bàn giữ vững và mở rộng vùng giải phóng, góp phần làm chuyển biến cục diện trên chiến trường trọng điểm Bình Định. Sự ra đời của Sư đoàn trong thời điểm quân viễn chinh Mỹ trực tiếp tham chiến vì thế mang ý nghĩa đặc biệt, mở ra một chặng đường chiến đấu mới đối với lực lượng chủ lực Quân khu 5.
Đối thủ mà Sư đoàn 3 phải đối mặt ngay sau khi thành lập là lực lượng thuộc Sư đoàn Không vận số 1 Hoa Kỳ, đơn vị nổi tiếng với biệt danh “kỵ binh bay”. Dựa vào học thuyết “trực thăng vận”, quân Mỹ đặt nhiều kỳ vọng vào ưu thế vượt trội về khả năng cơ động bằng trực thăng, cùng sự chi viện mạnh của không quân và pháo binh. Với phương thức tác chiến đó, chúng tin rằng có thể nhanh chóng càn quét, bao vây, chia cắt và tiêu diệt lực lượng của ta trên chiến trường.
Sự tự tin ấy xuất phát từ ưu thế về vũ khí, phương tiện và công nghệ quân sự hiện đại, đồng thời cho thấy quân Mỹ chưa đánh giá đầy đủ khả năng thích nghi, tổ chức thế trận và cách đánh linh hoạt của bộ đội ta. Trong khi đối phương kỳ vọng dùng sức mạnh hỏa lực và cơ động để áp đảo, cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 Sao Vàng bước vào cuộc đối đầu với một tinh thần khác: kiên quyết đương đầu, chủ động nghiên cứu đối phương, tìm cách hạn chế sở trường và phát huy thế mạnh của mình.
Cuộc đọ sức giữa Sư đoàn 3 Sao Vàng và lực lượng “kỵ binh bay” của Mỹ diễn ra trong bối cảnh hết sức căng thẳng. Bình Định, với địa hình phức tạp, hiểm trở nhưng đồng thời là địa bàn có vị trí chiến lược quan trọng, trở thành nơi thử lửa đối với cả hai phía. Quân Mỹ muốn sử dụng khả năng cơ động nhanh của trực thăng để mở các cuộc hành quân, buộc lực lượng ta phải lộ diện rồi tập trung hỏa lực tiêu diệt. Ngược lại, cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 Sao Vàng đã sẵn sàng với tinh thần “dám đánh, biết đánh”, quyết tâm tìm ra cách đối phó với một phương thức tác chiến hiện đại của đối phương.
Trong thế đối đầu ấy, Thuận Ninh, thuộc huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định, trở thành một địa danh đặc biệt. Chính tại đây, lực lượng “kỵ binh bay” mà quân Mỹ đặt nhiều kỳ vọng đã vấp phải sự kháng cự quyết liệt và cách đánh linh hoạt của bộ đội Sư đoàn 3 Sao Vàng, mở đầu cho cuộc thử sức trực tiếp giữa một đơn vị chủ lực mới của Quân khu 5 với quân viễn chinh Mỹ trên chiến trường Bình Định.
Thử thách đến gần như ngay lập tức.
Đối thủ mà cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 phải đương đầu là lực lượng thuộc Sư đoàn Không kỵ số 1 của Mỹ được trang bị hiện đại và có khả năng cơ động cao bằng trực thăng. Dựa vào ưu thế của chiến thuật “trực thăng vận”, cùng sự yểm trợ mạnh của không quân và pháo binh, quân Mỹ kỳ vọng có thể nhanh chóng đổ quân, bao vây và tiêu diệt lực lượng đối phương trên những địa bàn hiểm trở.
Đó cũng là một trong những thách thức lớn đối với bộ đội ta khi bước vào cuộc đối đầu không cân sức trực tiếp với quân viễn chinh Mỹ. Nếu để đối phương phát huy tối đa ưu thế cơ động và hỏa lực, lực lượng ta sẽ gặp nhiều bất lợi. Bởi vậy, vấn đề đặt ra không chỉ là có dám đánh Mỹ hay không, mà quan trọng hơn là đánh bằng cách nào để hạn chế sở trường, khoét sâu điểm yếu và giành thắng lợi trước một đối phương vượt trội về phương tiện chiến tranh.
Với Sư đoàn 3 Sao Vàng, câu trả lời sớm được đưa ra trên chiến trường. Chỉ hơn nửa tháng sau ngày thành lập, cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn bước vào cuộc đọ sức với quân Mỹ tại Thuận Ninh, huyện Tây Sơn, Bình Định. Đây không đơn thuần là thử thách đầu tiên đối với một đơn vị chủ lực vừa ra đời, mà còn là cuộc kiểm nghiệm thực tế về bản lĩnh, tổ chức và cách đánh của bộ đội chủ lực Quân khu 5 trước một đối thủ có ưu thế lớn về hỏa lực và phương tiện cơ động.
Thuận Ninh vì thế trở thành trận thử lửa đặc biệt của Sư đoàn 3 Sao Vàng, nơi tinh thần “dám đánh” phải được chứng minh bằng khả năng “biết đánh” và kết quả trên chiến trường.
Thuận Ninh – khi “kỵ binh bay” Hoa Kỳ bị chặn đứng
Trong các đợt càn quét trên chiến trường Bình Định, quân Mỹ sử dụng phương tiện trinh sát điện tử phát hiện lực lượng ta tại khu vực Thuận Ninh. Tin rằng đã nắm được tình hình, đối phương nhanh chóng triển khai kế hoạch đổ quân nhằm bao vây, tiêu diệt Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 2. Trực thăng vũ trang cùng hỏa lực pháo binh được huy động với cường độ lớn, tạo điều kiện cho lực lượng đổ bộ tiếp cận mục tiêu và nhanh chóng áp đảo bộ đội ta.
Tuy nhiên, Thuận Ninh vốn là khu vực Tiểu đoàn 2 đã sử dụng làm bãi huấn luyện trong nhiều tháng trước đó. Nhờ thông thuộc địa hình và nắm được ý đồ của đối phương, đơn vị chủ động triển khai phương án tác chiến, tận dụng địa hình rừng núi để xây dựng công sự, tổ chức trận địa và ngụy trang giữ bí mật. Cán bộ, chiến sĩ kiên trì bám trụ, bình tĩnh chờ thời cơ, quyết tâm tiêu diệt quân Mỹ, bảo vệ lực lượng và giữ vững trận địa.
Sự chuẩn bị ấy cho thấy Tiểu đoàn 2 không ở thế hoàn toàn bị động chờ địch tiến công. Từ ý đồ dùng ưu thế trinh sát, trực thăng và hỏa lực để bất ngờ bao vây lực lượng ta, quân Mỹ từng bước bị đặt trước một thế trận mà bộ đội Sao Vàng đã có sự chuẩn bị. Kỷ luật chiến trường, khả năng giữ bí mật và sự bình tĩnh của cán bộ, chiến sĩ trở thành những yếu tố quan trọng để tạo bất ngờ khi đối phương đổ quân.
Sáng 18/9/1965, trận đánh bùng nổ quyết liệt. Khi những chiếc trực thăng Mỹ hạ thấp độ cao để đổ quân, bộ đội ta đồng loạt nổ súng, đồng thời nhanh chóng bám sát đội hình đối phương, thực hiện phương châm “Nắm thắt lưng địch mà đánh”. Thay vì để quân Mỹ tạo khoảng cách và phát huy tối đa sức mạnh của không quân, pháo binh, bộ đội ta chủ động áp sát, khiến việc sử dụng hỏa lực chi viện của đối phương gặp nhiều khó khăn.
Trong cuộc chiến đấu ở cự ly gần, các loại vũ khí hiện có như AK, B40 được bộ đội ta phát huy hiệu quả, đánh vào lực lượng đổ bộ và trực thăng của đối phương. Nhiều trực thăng trúng đạn, bốc cháy ngay sát chiến hào. Trận đánh diễn ra ác liệt, nhưng bằng cách bám sát, chia cắt đội hình và liên tục tiến công, Tiểu đoàn 2 từng bước đẩy quân Mỹ từ thế chủ động đổ quân tìm diệt sang thế bị động đối phó.
Đây cũng là điểm nổi bật trong cách đánh của bộ đội Sư đoàn 3 Sao Vàng tại Thuận Ninh: không đối đầu với quân Mỹ theo cách để đối phương phát huy tối đa ưu thế về hỏa lực và phương tiện, mà chủ động kéo cự ly chiến đấu xuống gần, dựa vào địa hình, công sự và thế trận đã chuẩn bị để hạn chế sức mạnh của “trực thăng vận”. Bản lĩnh “dám đánh” vì thế được thể hiện cụ thể bằng khả năng “biết đánh”, lựa chọn cách đánh phù hợp trước một đối phương có ưu thế lớn về trang bị.
Kết thúc trận Thuận Ninh, quân ta bắn rơi hơn 11 trực thăng tại chỗ, tiêu diệt hàng trăm binh lính Mỹ, buộc lực lượng còn lại phải rút khỏi khu vực chiến đấu. Kết quả này giáng một đòn mạnh vào lực lượng “kỵ binh bay” mà quân Mỹ đặt nhiều kỳ vọng khi đưa vào chiến trường Bình Định.
Ý nghĩa của Thuận Ninh không chỉ nằm ở những thiệt hại mà quân ta gây ra cho đối phương. Quan trọng hơn, qua cuộc đọ sức trực tiếp, cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 Sao Vàng đã bước đầu chứng minh rằng ưu thế về trực thăng, không quân, pháo binh và khả năng cơ động của quân viễn chinh Mỹ không phải là sức mạnh không thể khắc chế. Nếu chủ động chuẩn bị thế trận, nắm chắc đối phương, lựa chọn đúng thời cơ và cách đánh, bộ đội ta có thể hạn chế sở trường của quân Mỹ để giành thắng lợi.
Chiến thắng Thuận Ninh vì thế trở thành dấu mốc quan trọng đối với Sư đoàn 3 Sao Vàng, củng cố niềm tin, khí thế và quyết tâm chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ. Từ trận đầu đọ sức với “kỵ binh bay”, tinh thần “dám đánh, biết đánh và quyết thắng” từng bước được khẳng định bằng chính thực tiễn chiến trường, tạo tiền đề để Sư đoàn tiếp tục bước vào những trận đánh quyết liệt trong Thu Đông 1965.

Từ Thuận Ninh đến chiến dịch Thu Đông 1965
Sau chiến thắng Thuận Ninh, Sư đoàn 3 Sao Vàng tiếp tục đẩy mạnh hoạt động tiến công quân đội Sài Gòn trên chiến trường Bình Định. Các đơn vị chủ lực phối hợp tiến công những vị trí quan trọng, đồng thời giữ vững địa bàn và kiểm soát các tuyến giao thông huyết mạch, gây khó khăn cho hoạt động cơ động, vận chuyển và tiếp tế của đối phương. Những trận đánh liên tiếp đã góp phần duy trì thế chủ động của ta, buộc địch phải phân tán lực lượng đối phó trên nhiều địa bàn.
Trong quá trình chiến đấu, một yếu tố quan trọng làm nên sức mạnh của Sư đoàn 3 là sự phối hợp giữa bộ đội chủ lực với lực lượng vũ trang và nhân dân địa phương. Ngay tại Thuận Ninh, du kích, cán bộ và nhân dân không quản hiểm nguy, tích cực hỗ trợ bộ đội, tham gia cứu chữa thương binh, giải quyết công tác tử sĩ và bảo đảm cho đơn vị chiến đấu. Sự gắn bó, phối hợp giữa bộ đội chủ lực với lực lượng tại chỗ đã góp phần củng cố thế trận chiến tranh nhân dân, tạo chỗ dựa để Sư đoàn tiếp tục hoạt động trên chiến trường Bình Định.
Qua từng trận đánh, Sư đoàn 3 từng bước trưởng thành, tích lũy thêm kinh nghiệm đối phó với một đối phương có ưu thế về vũ khí, phương tiện và khả năng cơ động. Những kinh nghiệm từ Thuận Ninh, đặc biệt là việc chủ động chuẩn bị thế trận, lựa chọn địa hình, bám sát đối phương và hạn chế khả năng phát huy hỏa lực, tiếp tục được nghiên cứu, vận dụng trong các hoạt động tác chiến sau đó.
Trước tình thế của quân ngụy Sài Gòn trên chiến trường, quân Mỹ phải tăng cường lực lượng và mở các cuộc hành quân nhằm hỗ trợ, giải tỏa sức ép, giành lại thế chủ động. Đối mặt với các lực lượng có ưu thế về không quân, pháo binh, trực thăng và xe tăng, bộ đội ta không lựa chọn cách đối đầu trực diện theo sở trường của đối phương, mà chủ động tổ chức lực lượng cơ động, bám sát các vị trí và căn cứ địch, đánh vào kho tàng, cơ sở kỹ thuật, gây khó khăn cho hoạt động bảo đảm và triển khai lực lượng của chúng.
Cùng với đó, nghệ thuật quân sự “đánh điểm, diệt viện” được Sư đoàn 3 vận dụng linh hoạt với sự phối hợp của lực lượng tại chỗ. Bộ đội lựa chọn mục tiêu và địa hình có lợi, tiến công hoặc vây ép các vị trí của địch, buộc đối phương phải đưa lực lượng đến ứng cứu; từ đó chủ động lựa chọn thời cơ, tập trung lực lượng đánh quân chi viện. Việc đưa đối phương vào những khu vực địa hình bất lợi cũng góp phần hạn chế khả năng cơ động và phát huy sức mạnh của trực thăng, xe tăng.
Cách đánh ấy cho thấy sự chuyển biến quan trọng trong tư duy tác chiến của một sư đoàn chủ lực còn non trẻ: không chạy theo sức mạnh của đối phương, không để đối phương áp đặt cách đánh, mà chủ động tạo thế, điều động địch và lựa chọn nơi, thời cơ có lợi để tiến công. Qua đó, Sư đoàn vừa bảo toàn, phát huy lực lượng, vừa từng bước giành và giữ quyền chủ động trên chiến trường.
Từ trận đầu Thuận Ninh đến các hoạt động tác chiến trong Thu Đông 1965 là một quá trình Sư đoàn 3 Sao Vàng vừa chiến đấu, vừa xây dựng và trưởng thành. Những kinh nghiệm được đúc rút qua thực tiễn đã góp phần hình thành cách đánh ngày càng linh hoạt, sáng tạo, tạo cơ sở để Sư đoàn tiếp tục bước vào những cuộc đọ sức quyết liệt hơn với quân Mỹ và quân đội Sài Gòn trên chiến trường Khu 5.
Dám đánh, biết đánh – bài học còn nguyên giá trị.
Từ Thuận Ninh và những trận đánh tiếp theo, một trong những bài học quan trọng được Sư đoàn 3 Sao Vàng đúc kết là không đối đầu với quân Mỹ theo cách để đối phương phát huy tối đa ưu thế. Với hỏa lực mạnh, tầm xa cùng khả năng cơ động cao bằng trực thăng, nếu bộ đội ta đối đầu trực diện, cứng nhắc bằng hỏa lực sẽ gặp nhiều bất lợi. Vì vậy, cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn đã phát huy yếu tố con người, lấy bản lĩnh, trí tuệ và sự sáng tạo trong cách đánh để hạn chế ưu thế về vũ khí, phương tiện và công nghệ của đối phương.
Đó chính là sự kết hợp giữa “dám đánh” và “biết đánh”. “Dám đánh” là bản lĩnh không nao núng trước một đối phương có tiềm lực quân sự và trang bị hiện đại; sẵn sàng đương đầu với khó khăn, gian khổ, hy sinh. “Biết đánh” là biết nghiên cứu đối phương, nhận rõ chỗ mạnh, chỗ yếu, chủ động lựa chọn thế trận, thời cơ và cách đánh phù hợp, đánh vào những nơi đối phương khó phát huy sở trường. Tinh thần ấy được hun đúc ngay từ những ngày đầu thành lập và từng bước được kiểm nghiệm qua thực tiễn chiến trường.
Nghệ thuật bám sát địch, chia cắt, bao vây và đánh gần trở thành một trong những cách thức quan trọng để hạn chế sức mạnh của quân Mỹ. Việc áp sát đội hình đối phương khiến không quân và pháo binh gặp khó khăn khi chi viện hỏa lực, đồng thời tạo điều kiện để bộ đội ta phát huy hiệu quả vũ khí hiện có. Cùng với đó là sự bình tĩnh, kiên trì của cán bộ, chiến sĩ trong điều kiện chiến đấu ác liệt và khả năng phối hợp giữa các bộ phận, các hướng tiến công, tạo nên sức mạnh tổng hợp trên chiến trường.
Địa hình chia cắt, phức tạp của chiến trường Bình Định cũng được bộ đội ta tận dụng để hạn chế khả năng cơ động của trực thăng và các phương tiện chiến tranh hiện đại. Đặc biệt, khi trực thăng phải hạ thấp độ cao để đổ quân, chúng trở nên dễ bị hỏa lực mặt đất uy hiếp. Cách đánh áp sát, liên tục bám địch còn gây khó khăn cho việc tổ chức đội hình và sử dụng hỏa lực của quân Mỹ, khiến ưu thế của chiến thuật “trực thăng vận” không thể phát huy như dự tính.
Thực tiễn ấy cho thấy, vũ khí, trang bị hiện đại có thể tạo ra ưu thế lớn, nhưng không tự quyết định thắng lợi trên chiến trường. Điều quan trọng là con người phải có bản lĩnh, quyết tâm, biết làm chủ tình thế và vận dụng cách đánh sáng tạo để phát huy sức mạnh của mình, hạn chế sức mạnh của đối phương. Đây cũng là một trong những giá trị nổi bật được đúc kết từ những cuộc đọ sức đầu tiên của Sư đoàn 3 Sao Vàng với quân viễn chinh Mỹ.
Thuận Ninh vì thế trở thành một dấu mốc quan trọng trong chặng đường chiến đấu của Sư đoàn 3 Sao Vàng. Chiến thắng không chỉ củng cố niềm tin rằng quân Mỹ có thể bị đánh bại, mà còn đem lại những kinh nghiệm thực tiễn về cách đánh một đối phương có ưu thế về hỏa lực, phương tiện và khả năng cơ động. Những kinh nghiệm ấy tiếp tục được bổ sung, phát triển qua chiến đấu, góp phần bồi đắp truyền thống và bản lĩnh của Sư đoàn trong những chặng đường tiếp theo của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Giá trị của bài học “dám đánh, biết đánh và quyết thắng” không dừng lại ở chiến trường năm xưa. Đối với cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 Sao Vàng hôm nay, phát huy truyền thống ấy là giữ vững bản lĩnh, ý chí quyết tâm, đồng thời không ngừng học tập, huấn luyện, nâng cao trình độ, làm chủ vũ khí, trang bị và vận dụng linh hoạt các phương án tác chiến. Nếu “dám đánh” thể hiện khí phách của người lính Sao Vàng thì “biết đánh” thể hiện trí tuệ, bản lĩnh và năng lực làm chủ chiến trường; sự kết hợp ấy tạo nên tinh thần “quyết thắng” được các thế hệ cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn tiếp nối và phát huy.

Vang mãi khí phách Sư đoàn 3 Sao Vàng
Thời gian đã lùi xa, nhưng chiến công và sự hy sinh của những người lính Sư đoàn 3 Sao Vàng tại Thuận Ninh và trên chiến trường Bình Định vẫn là một phần không thể phai mờ trong lịch sử chiến đấu của đơn vị. Những cán bộ, chiến sĩ đã ngã xuống bằng tuổi thanh xuân và máu xương của mình để góp phần làm nên độc lập, tự do của Tổ quốc. Tri ân các thế hệ đi trước vì thế không chỉ là tưởng nhớ một thời trận mạc, mà còn là nhắc nhớ trách nhiệm gìn giữ thành quả cách mạng đã được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.
Từ những ngày đầu thành lập giữa chiến trường ác liệt, Sư đoàn 3 đã phải đối mặt với một đối phương có ưu thế vượt trội về phương tiện, hỏa lực và khả năng cơ động. Nhưng chính trong thử thách ấy, khí phách của người lính Sao Vàng được tôi luyện và khẳng định: không nao núng trước đối phương mạnh, không khuất phục trước gian khổ, hy sinh; dám đánh, biết đánh và quyết tâm đánh thắng. Thuận Ninh vì thế không chỉ ghi dấu một trận đầu thắng Mỹ, mà còn đặt những viên gạch đầu tiên xây dựng nên bản lĩnh, truyền thống và niềm tự hào của Sư đoàn 3 Sao Vàng.
Khí phách ấy cũng là sự thể hiện sinh động truyền thống “Quyết chiến, Quyết thắng” của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, sức mạnh của Quân đội ta không chỉ được tạo nên bởi vũ khí, trang bị, mà còn bắt nguồn từ lòng yêu nước, bản lĩnh chính trị, ý chí độc lập, tự chủ, nghệ thuật quân sự sáng tạo và sự gắn bó máu thịt với nhân dân. Trước những đối phương mạnh hơn về tiềm lực và phương tiện chiến tranh, các thế hệ cán bộ, chiến sĩ vẫn biết dựa vào dân, dựa vào thế trận chiến tranh nhân dân, lấy trí tuệ và cách đánh sáng tạo để phát huy sức mạnh tổng hợp, hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Từ Thuận Ninh năm 1965 đến những chặng đường chiến đấu tiếp theo, Sư đoàn 3 Sao Vàng đã góp phần làm sáng rõ một phẩm chất của Quân đội nhân dân Việt Nam: càng trong gian khó, càng thể hiện bản lĩnh; càng trước thử thách lớn, càng hun đúc ý chí quyết thắng. Đó không chỉ là khí phách của một sư đoàn, một thế hệ hay một thời kỳ lịch sử, mà là sự tiếp nối truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc trong phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.
Hôm nay, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc đặt ra những yêu cầu mới. Chiến tranh và phương thức tác chiến hiện đại không ngừng biến đổi; khoa học, công nghệ và vũ khí, trang bị ngày càng giữ vai trò quan trọng. Bởi vậy, kế thừa tinh thần “dám đánh, biết đánh và quyết thắng” không chỉ là giữ vững ý chí, mà còn phải không ngừng nâng cao chất lượng huấn luyện, trình độ chỉ huy, khả năng hiệp đồng, làm chủ vũ khí, trang bị và khoa học, công nghệ quân sự. Bản lĩnh của người chiến sĩ hôm nay phải được thể hiện bằng năng lực sẵn sàng chiến đấu cao, chủ động trước mọi tình huống, kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.
Với cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 hôm nay, những chiến công của thế hệ cha anh không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm. Truyền thống Sao Vàng được tiếp nối trong từng ngày huấn luyện, rèn luyện kỷ luật, xây dựng đơn vị vững mạnh, gắn bó với nhân dân và sẵn sàng nhận, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Từ khí phách Thuận Ninh đến bản lĩnh của người lính hôm nay là một mạch nguồn xuyên suốt: Tổ quốc cần, người lính sẵn sàng; chủ quyền bị đe dọa, Quân đội kiên quyết bảo vệ. Khí phách Sư đoàn 3 Sao Vàng vì thế không chỉ thuộc về những trang sử hào hùng của quá khứ, mà còn hòa trong khí phách quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam, một quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, luôn sẵn sàng bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.
Trần Khởi – Minh Văn
Tài liệu tham khảo:
1. Lịch sử Sư đoàn 3 Sao Vàng (1965-2000), Nhà xuất bản Quân đội nhân dân.
2. Báo Quân đội nhân dân, chuyên đề về chiến thắng Thuận Ninh.
3. Báo Gia Lai online, các bài viết về kỷ niệm chiến thắng Thuận Ninh.
4. Cổng thông tin điện tử huyện Bình Hiệp/Gia Lai, tin tức về lễ kỷ niệm chiến thắng Thuận Ninh.
5. Tổng cục Chính trị, Lịch sử nghệ thuật quân sự Việt Nam.
6. Viện Lịch sử quân sự Việt Nam, Chiến tranh Việt Nam: Sự kiện và số liệu.


