Theo Yonhap, ngày 18/8/2026, Bộ Thống nhất Hàn Quốc bày tỏ hy vọng về một hội nghị thượng đỉnh giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un, đồng thời cho rằng cuộc gặp, nếu diễn ra, có thể góp phần mở ra cơ hội thúc đẩy hòa bình và ổn định lâu dài trên Bán đảo Triều Tiên.

“Nếu được hiện thực hóa, sự kiện này được kỳ vọng sẽ góp phần thúc đẩy hòa bình và ổn định trên Bán đảo Triều Tiên, đồng thời mở đường cho một giai đoạn hòa giải và hợp tác liên Triều,” một quan chức Bộ Thống nhất Hàn Quốc phát biểu với các phóng viên.
Quan chức này cho biết đây cũng là lập trường “nhất quán” của Bộ Thống nhất đối với bất kỳ hội nghị thượng đỉnh tiềm năng nào giữa Triều Tiên và Mỹ.
Những phát biểu trên được đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Hai (giờ Mỹ) cho biết nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đã phản hồi đề nghị đối thoại của ông. Thông tin này xuất hiện một ngày sau khi ông Trump ra lệnh cắt giảm đáng kể quy mô các cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn, động thái được xem là một cử chỉ hòa giải đối với Bình Nhưỡng.
Khi được đề nghị làm rõ hơn về cuộc trao đổi với ông Kim, ông Trump mô tả đó là một cuộc trao đổi “rất tích cực” nhưng không cung cấp thêm chi tiết.
Về khả năng nối lại đối thoại, quan chức Bộ Thống nhất cho biết Seoul sẵn sàng đóng vai trò “người dẫn dắt” (pacemaker) nhằm thúc đẩy tiến trình này. Theo quan chức trên, có “nhiều cách” để thực hiện vai trò này, trong đó có khả năng cử đặc phái viên hòa bình.
Bộ Thống nhất sẽ tiếp tục tham vấn chặt chẽ với các cơ quan chính phủ liên quan để hoàn thiện và phát triển kế hoạch đóng vai trò dẫn dắt này, quan chức trên cho biết.
Tuy nhiên, xét từ góc độ rộng hơn, triển vọng của một cuộc gặp Trump – Kim Jong-un không nên chỉ được nhìn nhận như sự trở lại của một kênh đối thoại từng bị đình trệ, mà còn là phép thử đối với cấu trúc an ninh đang biến động tại Đông Bắc Á. Những tín hiệu hòa dịu, nếu được duy trì, có thể tạo ra khoảng lặng cần thiết để ngăn chặn nguy cơ tính toán sai lầm và mở lại các cơ chế quản lý khủng hoảng. Nhưng lịch sử quan hệ Mỹ – Triều cũng cho thấy khoảng cách giữa đối thoại và một thỏa thuận bền vững vẫn rất lớn.
Vì vậy, thách thức không chỉ nằm ở việc tổ chức một hội nghị thượng đỉnh, mà ở khả năng xây dựng một lộ trình đối thoại có tính liên tục, trong đó các bước đi về an ninh, phi hạt nhân hóa, giảm căng thẳng quân sự và quan hệ liên Triều có thể được xử lý theo hướng thực tế và từng bước. Trong bối cảnh đó, vai trò “người dẫn dắt” mà Seoul đề cập có thể trở thành một mắt xích quan trọng, bởi bất kỳ sự cải thiện nào trong quan hệ Mỹ – Triều cũng khó tạo ra hiệu quả lâu dài nếu thiếu sự song hành của tiến trình hòa giải liên Triều.
Đối với khu vực, một sự tan băng thực chất trên Bán đảo Triều Tiên sẽ mang ý nghĩa vượt ra ngoài quan hệ giữa Washington, Seoul và Bình Nhưỡng. Nó có thể góp phần định hình lại môi trường chiến lược ở Đông Bắc Á, giảm áp lực đối đầu và tạo thêm không gian cho hợp tác khu vực. Với ASEAN, vốn luôn đề cao đối thoại, kiềm chế và giải quyết bất đồng bằng biện pháp hòa bình, mọi nỗ lực đưa các bên trở lại bàn đàm phán đều là tín hiệu tích cực. Tuy nhiên, giá trị thực sự của một cuộc gặp thượng đỉnh sẽ không nằm ở hình ảnh các nhà lãnh đạo bắt tay, mà ở việc liệu cuộc đối thoại đó có thể tạo ra một tiến trình đủ bền vững để thay thế vòng lặp quen thuộc giữa hòa dịu, đổ vỡ và căng thẳng trên Bán đảo Triều Tiên hay không.
Tuy nhiên, xét từ góc độ rộng hơn, triển vọng của một cuộc gặp Trump – Kim Jong-un không nên chỉ được nhìn nhận như sự trở lại của một kênh đối thoại từng bị đình trệ, mà còn là phép thử đối với cấu trúc an ninh đang biến động tại Đông Bắc Á. Những tín hiệu hòa dịu, nếu được duy trì, có thể tạo ra khoảng lặng cần thiết để ngăn chặn nguy cơ tính toán sai lầm và mở lại các cơ chế quản lý khủng hoảng. Nhưng lịch sử quan hệ Mỹ – Triều cũng cho thấy khoảng cách giữa đối thoại và một thỏa thuận bền vững vẫn rất lớn.
Vì vậy, thách thức không chỉ nằm ở việc tổ chức một hội nghị thượng đỉnh, mà ở khả năng xây dựng một lộ trình đối thoại có tính liên tục, trong đó các bước đi về an ninh, phi hạt nhân hóa, giảm căng thẳng quân sự và quan hệ liên Triều có thể được xử lý theo hướng thực tế và từng bước. Trong bối cảnh đó, vai trò “người dẫn dắt” mà Seoul đề cập có thể trở thành một mắt xích quan trọng, bởi bất kỳ sự cải thiện nào trong quan hệ Mỹ – Triều cũng khó tạo ra hiệu quả lâu dài nếu thiếu sự song hành của tiến trình hòa giải liên Triều.
Đối với khu vực, một sự tan băng thực chất trên Bán đảo Triều Tiên sẽ mang ý nghĩa vượt ra ngoài quan hệ giữa Washington, Seoul và Bình Nhưỡng. Nó có thể góp phần định hình lại môi trường chiến lược ở Đông Bắc Á, giảm áp lực đối đầu và tạo thêm không gian cho hợp tác khu vực. Với ASEAN, vốn luôn đề cao đối thoại, kiềm chế và giải quyết bất đồng bằng biện pháp hòa bình, mọi nỗ lực đưa các bên trở lại bàn đàm phán đều là tín hiệu tích cực. Tuy nhiên, giá trị thực sự của một cuộc gặp thượng đỉnh sẽ không nằm ở hình ảnh các nhà lãnh đạo bắt tay, mà ở việc liệu cuộc đối thoại đó có thể tạo ra một tiến trình đủ bền vững để thay thế vòng lặp quen thuộc giữa hòa dịu, đổ vỡ và căng thẳng trên Bán đảo Triều Tiên hay không.
Tuy nhiên, xét từ góc độ rộng hơn, triển vọng của một cuộc gặp Trump – Kim Jong-un không nên chỉ được nhìn nhận như sự trở lại của một kênh đối thoại từng bị đình trệ, mà còn là phép thử đối với cấu trúc an ninh đang biến động tại Đông Bắc Á. Những tín hiệu hòa dịu, nếu được duy trì, có thể tạo ra khoảng lặng cần thiết để ngăn chặn nguy cơ tính toán sai lầm và mở lại các cơ chế quản lý khủng hoảng. Nhưng lịch sử quan hệ Mỹ – Triều cũng cho thấy khoảng cách giữa đối thoại và một thỏa thuận bền vững vẫn rất lớn.
Vì vậy, thách thức không chỉ nằm ở việc tổ chức một hội nghị thượng đỉnh, mà ở khả năng xây dựng một lộ trình đối thoại có tính liên tục, trong đó các bước đi về an ninh, phi hạt nhân hóa, giảm căng thẳng quân sự và quan hệ liên Triều có thể được xử lý theo hướng thực tế và từng bước. Trong bối cảnh đó, vai trò “người dẫn dắt” mà Seoul đề cập có thể trở thành một mắt xích quan trọng, bởi bất kỳ sự cải thiện nào trong quan hệ Mỹ – Triều cũng khó tạo ra hiệu quả lâu dài nếu thiếu sự song hành của tiến trình hòa giải liên Triều.
Đối với khu vực, một sự tan băng thực chất trên Bán đảo Triều Tiên sẽ mang ý nghĩa vượt ra ngoài quan hệ giữa Washington, Seoul và Bình Nhưỡng. Nó có thể góp phần định hình lại môi trường chiến lược ở Đông Bắc Á, giảm áp lực đối đầu và tạo thêm không gian cho hợp tác khu vực. Với ASEAN, vốn luôn đề cao đối thoại, kiềm chế và giải quyết bất đồng bằng biện pháp hòa bình, mọi nỗ lực đưa các bên trở lại bàn đàm phán đều là tín hiệu tích cực. Tuy nhiên, giá trị thực sự của một cuộc gặp thượng đỉnh sẽ không nằm ở hình ảnh các nhà lãnh đạo bắt tay, mà ở việc liệu cuộc đối thoại đó có thể tạo ra một tiến trình đủ bền vững để thay thế vòng lặp quen thuộc giữa hòa dịu, đổ vỡ và căng thẳng trên Bán đảo Triều Tiên hay không.
Thế Nguyễn


