Tháng Hai trở về trong sắc xuân dịu nhẹ và thiêng liêng, mang theo dấu mốc đặc biệt, Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, ngày tôn vinh và tri ân những người khoác áo blouse trắng. Trong nhịp xuân của đất nước, những trái tim nhân hậu ấy vẫn bền bỉ, tận tụy gìn giữ sự sống, bảo vệ sức khỏe cộng đồng bằng trí tuệ, y đức và niềm tin vào sứ mệnh chữa bệnh cứu người – một sứ mệnh đầy tự hào.

Tháng Hai năm 2026 đánh dấu tròn 71 năm ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho ngành y tế. Với những người làm công tác chăm sóc sức khỏe, đây là dịp lắng lòng hướng về lời căn dặn giản dị mà sâu sắc của Người: “Thầy thuốc như mẹ hiền”. Lời dạy ấy vẫn như ngọn đèn soi đường, âm thầm nâng bước bao thế hệ thầy thuốc trên hành trình phụng sự, nhắc mỗi người giữ trọn y đức, lòng nhân ái và trách nhiệm với người bệnh, với nhân dân.
Trong đời sống thường nhật, người thầy thuốc hiện lên thật bình dị và khiêm nhường. Đó có thể là một ca trực đêm lặng lẽ dưới ánh đèn bệnh viện, nơi thời gian dường như chậm lại theo từng nhịp máy monitor. Là đôi bàn tay cần mẫn trong phòng mổ, ánh mắt dõi theo từng chỉ số sinh tồn, hay một lời thăm khám ân cần đủ tiếp thêm niềm tin cho người bệnh giữa lúc yếu lòng. Không ồn ào, không phô trương, nhưng chính sự tận tụy ấy đã bồi đắp niềm tin xã hội dành cho ngành y. Vẻ đẹp của nghề không nằm ở những điều lớn lao, mà tỏa sáng từ sự kiên nhẫn, lòng cảm thông và tinh thần trách nhiệm – bởi với nghề này, y đức chính là nền tảng, là danh dự.
Với những thầy thuốc quân y, công việc ấy còn gắn liền với trách nhiệm của người lính. Họ không chỉ chăm sóc sức khỏe bộ đội và nhân dân, mà còn sẵn sàng có mặt ở những nơi gian khó: vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo hay giữa tâm điểm thiên tai, dịch bệnh. Ở nơi đầu sóng ngọn gió, màu áo blouse trắng hòa cùng màu xanh quân phục tạo nên hình ảnh đặc biệt: điềm đạm mà kiên cường, mềm mại mà vững vàng, thấm đẫm tình người và bản lĩnh.

Trong dòng chảy ấy, có những người vừa cầm bút làm báo, vừa mang trong mình ký ức và tình yêu với ngành y. Phóng viên Minh Văn của Tạp chí Đông Nam Á, từng là học viên khóa 22 Học viện Quân y, vẫn coi quãng thời gian ấy là hành trang tinh thần vô giá. Nơi đó hun đúc tình đồng đội, rèn giũa ý thức kỷ luật và nuôi dưỡng sự trân trọng sâu sắc với nghề thầy thuốc. Mỗi độ xuân về, những ký ức về giảng đường, bệnh xá, thao trường lại trở thành nguồn cảm xúc ấm áp, nhắc rằng dù ở cương vị nào, tinh thần “thầy thuốc như mẹ hiền” vẫn luôn cháy bền bỉ trong tim.
Ngày 27/2 trở lại như một lời nhắc về trách nhiệm và niềm tự hào của nghề. Không cần những lời chúc cầu kỳ, chỉ mong các thầy, các anh chị, các bạn đồng nghiệp luôn giữ gìn sức khỏe, sự bình an và niềm tin vào con đường đã chọn. Mong phía sau những ngày làm việc nhiều áp lực là những khoảnh khắc đời thường ấm áp; phía trước mỗi chặng đường là thêm động lực, sự thanh thản và ánh sáng hy vọng.
Điều đọng lại sâu sắc nhất có lẽ vẫn là nghĩa tình đồng nghiệp – sự sẻ chia chân thành giữa những con người cùng khoác áo blouse trắng. Đó là ánh mắt động viên sau một ca trực dài, cái siết tay thầm lặng giữa bộn bề công việc, hay niềm vui vỡ òa khi chứng kiến người bệnh hồi phục. Chính sự gắn bó ấy trở thành nguồn sức mạnh âm thầm, giúp mỗi người thêm vững vàng trên hành trình nhiều thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa.

Xin gửi lời tri ân tới tất cả những trái tim áo trắng đã và đang lặng lẽ cống hiến cho sức khỏe cộng đồng. Sự tận tụy và nhân ái ấy làm cho cuộc sống thêm ấm áp, thêm tin yêu. Chúc các anh chị và các bạn luôn vững vàng, an nhiên, giữ trọn ngọn lửa nghề và niềm tự hào với con đường mình đã chọn.
Minh Văn


