Chủ Nhật, Tháng 5 3, 2026
* Email: bbt.dongnama@gmail.com *Tòa soạn: 0989011688 - 0768908888
spot_img
[gtranslate]

Xây dựng văn hóa phát ngôn có trách nhiệm trên không gian mạng trong kỷ nguyên số



ĐNA -

Không gian mạng mở rộng quyền bày tỏ của mỗi cá nhân, nhưng cũng kéo theo tình trạng phát ngôn thiếu chuẩn mực, làm suy giảm chất lượng văn hóa đối thoại xã hội. Thực tế này đòi hỏi phải kịp thời nhận diện, chấn chỉnh nhằm giữ gìn văn hóa đối thoại, bảo đảm ổn định tư tưởng và an ninh quốc gia, đồng thời xây dựng môi trường mạng lành mạnh từ chính nhận thức và trách nhiệm của mỗi công dân.

Thực trạng phát ngôn dễ dãi trên không gian mạng
Sự phổ biến mạnh mẽ của các nền tảng số trong những năm gần đây đã tạo điều kiện để mọi cá nhân dễ dàng tham gia vào không gian phát ngôn công khai. Chỉ với một thiết bị kết nối Internet, người dùng có thể đăng tải ý kiến, bình luận và chia sẻ thông tin gần như tức thời, không bị giới hạn bởi không gian hay thời gian. Theo các báo cáo thống kê, Việt Nam hiện có hàng chục triệu người sử dụng mạng xã hội, cùng với tỷ lệ người dùng Internet ngày càng tăng cao, đặc biệt trong giới trẻ. Điều này đã hình thành một không gian tương tác rộng lớn, đa chiều và liên tục vận động. Tuy nhiên, mặt trái của sự thuận tiện này là tình trạng phát ngôn thiếu cân nhắc ngày càng trở nên phổ biến. Nhiều người tham gia bày tỏ quan điểm mà chưa đánh giá đầy đủ về tính chính xác của thông tin cũng như những hệ quả có thể gây ra. Không ít ý kiến mang nặng cảm tính, thiếu kiểm chứng và không dựa trên cơ sở lý luận rõ ràng, dễ dẫn đến nhận thức lệch lạc trong cộng đồng.

Bên cạnh đó, việc sử dụng ngôn từ thiếu chuẩn mực trong giao tiếp trực tuyến đang trở thành một hiện tượng đáng báo động. Một số cá nhân không ngần ngại dùng lời lẽ công kích, xúc phạm người khác, thậm chí cố tình bóp méo bản chất vấn đề để thu hút sự chú ý. Những hành vi này không chỉ làm suy giảm chất lượng đối thoại xã hội mà còn góp phần hình thành môi trường mạng thiếu lành mạnh. Thực tế đã cho thấy nhiều vụ việc thông tin sai lệch, tin giả lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội, gây hoang mang dư luận và buộc các cơ quan chức năng phải vào cuộc xử lý. Những diễn biến này phản ánh rõ xu hướng phát ngôn trên không gian mạng đang dần mất kiểm soát. Nếu không được nhìn nhận nghiêm túc và chấn chỉnh kịp thời, tình trạng phát ngôn thiếu trách nhiệm sẽ trở thành rào cản lớn đối với quá trình xây dựng một xã hội tri thức, văn minh và tôn trọng sự thật.

Sự dễ dãi trong phát ngôn còn thể hiện qua tâm lý coi mạng xã hội như một “vùng trắng” pháp luật, nơi cá nhân có thể tự do thể hiện cái tôi mà không chịu sự ràng buộc tương xứng. Nhiều tài khoản sẵn sàng chia sẻ thông tin mang tính nhạy cảm, thậm chí liên quan đến yếu tố bảo mật, hoặc đưa ra những nhận định mang màu sắc tiêu cực, phiến diện về các chính sách của Nhà nước. Điều này không chỉ làm nhiễu loạn dòng chảy thông tin mà còn tạo ra những tiền lệ xấu trong cộng đồng trực tuyến. Khi thiếu một hệ quy tắc ứng xử được mỗi cá nhân tự giác tuân thủ, ranh giới giữa quyền tự do ngôn luận và hành vi vi phạm đạo đức, pháp luật trở nên rất mong manh. Sự tự do thiếu kỷ cương ấy đang trực tiếp tác động tiêu cực đến trật tự thông tin và niềm tin xã hội.

Đáng chú ý, môi trường mạng hiện nay còn ghi nhận sự xuất hiện của các hội nhóm hoặc tài khoản chuyên tổ chức các chiến dịch phát ngôn có chủ đích. Những nội dung này thường được xây dựng bài bản, có định hướng rõ ràng nhằm dẫn dắt dư luận theo chiều hướng tiêu cực, thậm chí kích động chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Trong bối cảnh đó, sự thiếu tỉnh táo của một bộ phận người dùng khi tiếp nhận và lan truyền thông tin đã vô tình tiếp tay cho các hoạt động này. Điều này đặt ra yêu cầu mỗi cá nhân cần nâng cao năng lực nhận diện thông tin, có nhãn quan chính trị vững vàng và thái độ thận trọng trước các luồng thông tin đa chiều trên mạng. Chỉ khi người dùng ý thức rõ trách nhiệm của mình trong từng phát ngôn và hành vi chia sẻ, không gian mạng mới có thể vận hành lành mạnh, góp phần bảo đảm ổn định xã hội và phát triển bền vững trong thời đại số.

Những biểu hiện lệch chuẩn trong phát ngôn công cộng
Một trong những biểu hiện dễ nhận thấy nhất của sự lệch chuẩn trong phát ngôn công cộng là việc sử dụng ngôn từ cực đoan, quy chụp và thiếu tôn trọng người khác. Thay vì trao đổi trên tinh thần đối thoại, tôn trọng sự khác biệt, không ít người lựa chọn cách diễn đạt mang tính áp đặt, công kích hoặc phủ định hoàn toàn quan điểm đối lập. Điều này không chỉ làm suy giảm tính văn minh trong giao tiếp mà còn triệt tiêu động lực cho những cuộc thảo luận mang tính xây dựng. Song song với đó, tình trạng phát ngôn dựa trên thông tin chưa được kiểm chứng ngày càng phổ biến, kéo theo sự lan truyền của tin giả, tin sai sự thật. Khi những thông tin này được chia sẻ với tốc độ nhanh và phạm vi rộng, chúng dễ dàng gây nhiễu loạn môi trường thông tin, tác động tiêu cực đến nhận thức và niềm tin của xã hội. Đáng lo ngại hơn, nhiều cuộc tranh luận đã bị biến tướng thành các cuộc “đấu khẩu” mang tính công kích cá nhân, thay vì trao đổi lý lẽ. Hệ quả là bản chất của đối thoại bị bóp méo, môi trường thảo luận trở nên căng thẳng, thậm chí độc hại.

Bên cạnh đó, tâm lý “a dua” theo số đông cũng là một biểu hiện lệch chuẩn đáng chú ý. Trong môi trường mạng, không ít người có xu hướng lặp lại quan điểm đang thịnh hành mà thiếu đi sự phân tích độc lập và kiểm chứng thông tin. Điều này làm suy giảm vai trò của tư duy phản biện – một yếu tố cốt lõi của xã hội tri thức. Việc tin tưởng mù quáng vào các “ngôi sao mạng” hoặc những cá nhân không có chuyên môn trong lĩnh vực liên quan đã dẫn đến sự hình thành của nhiều định kiến sai lệch về thực tế khách quan. Không dừng lại ở đó, một bộ phận người dùng còn xem việc phát ngôn gây sốc, tạo tranh cãi là cách để khẳng định bản thân và thu hút sự chú ý, bất chấp những chuẩn mực đạo đức xã hội. Nếu những biểu hiện này kéo dài, chúng có thể dần hình thành thói quen xấu trong lối sống, làm phai nhạt các giá trị truyền thống như sự khiêm tốn, chừng mực và tôn trọng người khác vốn là nét đẹp trong văn hóa Việt.

Sự lệch chuẩn trong phát ngôn còn thể hiện qua việc lạm dụng các biểu tượng, hình ảnh phản cảm nhằm minh họa cho các quan điểm cá nhân. Những nội dung này thường đánh vào sự tò mò, tâm lý thích khám phá của giới trẻ để thu hút tương tác, nhưng lại vô tình làm xói mòn các giá trị thẩm mỹ và chuẩn mực văn hóa. Đáng chú ý, việc sử dụng tiếng lóng, từ ngữ thô tục trong các bài viết mang tính nghị luận xã hội đang dần bị “bình thường hóa” trong một bộ phận người dùng. Đây không chỉ đơn thuần là vấn đề ngôn ngữ, mà còn phản ánh sự xuống cấp về lối sống và ý thức văn hóa, khi ranh giới giữa cái thanh và cái tục bị xóa nhòa bởi mục tiêu “câu like”, “câu view” và tìm kiếm sự chú ý bằng mọi giá.

Đáng báo động hơn, một số đối tượng đã lợi dụng các sự kiện chính trị – xã hội để đưa ra những phát ngôn mang tính xét lại lịch sử hoặc xuyên tạc chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước. Những phát ngôn này thường được ngụy trang dưới dạng ý kiến cá nhân, sử dụng ngôn từ mơ hồ, đánh tráo khái niệm nhằm dẫn dắt dư luận theo hướng hoài nghi, lệch lạc. Khi lan truyền rộng rãi, chúng không chỉ gây tổn hại đến nhận thức cộng đồng mà còn tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến an ninh tư tưởng. Vì vậy, việc nhận diện đúng và đầy đủ các biểu hiện lệch chuẩn trong phát ngôn công cộng là hết sức cần thiết. Đây là bước khởi đầu quan trọng để mỗi cá nhân tự trang bị cho mình một “bộ lọc” thông tin hiệu quả, nâng cao khả năng miễn dịch trước các luồng tư tưởng sai lệch, từ đó góp phần xây dựng một không gian đối thoại lành mạnh, văn minh và có trách nhiệm.

Nguyên nhân của sự dễ dãi trong phát ngôn
Một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn đến tình trạng phát ngôn dễ dãi trên không gian mạng là tính ẩn danh và sự thiếu ràng buộc trực tiếp giữa người phát ngôn với trách nhiệm pháp lý và đạo đức. Trong môi trường trực tuyến, người dùng có thể dễ dàng tạo lập tài khoản, che giấu danh tính hoặc sử dụng danh tính ảo, từ đó nảy sinh tâm lý “an toàn giả tạo” khi đưa ra các phát ngôn thiếu cân nhắc. Việc không phải đối mặt ngay lập tức với hậu quả cụ thể khiến nhiều cá nhân trở nên chủ quan, buông lỏng chuẩn mực trong lời nói. Bên cạnh đó, tâm lý đám đông cũng góp phần đáng kể vào việc thúc đẩy các hành vi lệch chuẩn. Khi một quan điểm cực đoan được lan truyền và nhận được nhiều sự chú ý, không ít người dễ bị cuốn theo mà thiếu sự kiểm soát lý trí, dẫn đến việc lặp lại hoặc khuếch đại những phát ngôn thiếu chuẩn mực.

Một yếu tố nền tảng khác là sự thiếu hụt kỹ năng tư duy phản biện và văn hóa giao tiếp trong một bộ phận người dùng. Nhiều cá nhân chưa được trang bị đầy đủ khả năng phân tích, đánh giá thông tin một cách khoa học và khách quan, cũng như chưa hình thành thói quen trình bày quan điểm một cách có lập luận và tôn trọng người khác. Hệ quả là các phát ngôn thường mang tính phiến diện, cảm tính, thiếu chiều sâu và dễ bị dẫn dắt bởi thông tin sai lệch. Điều này phản ánh một khoảng trống nhất định trong giáo dục về kỹ năng số, kỹ năng truyền thông và văn hóa ứng xử, cả trong gia đình lẫn nhà trường.

Ngoài ra, cơ chế vận hành của các nền tảng số cũng là một nguyên nhân không thể bỏ qua. Các thuật toán thường ưu tiên hiển thị những nội dung gây tranh cãi, giật gân hoặc kích thích cảm xúc mạnh nhằm tối đa hóa tương tác. Điều này vô hình trung khuyến khích các phát ngôn cực đoan, thiếu kiểm chứng vì chúng dễ thu hút sự chú ý hơn. Đồng thời, việc hình thành các “túi khí thông tin” (echo chambers) khiến người dùng chủ yếu tiếp cận với những quan điểm tương đồng, từ đó củng cố niềm tin một chiều và làm suy giảm khả năng tiếp nhận ý kiến khác biệt. Khi thiếu sự đa dạng thông tin, thái độ khoan dung và tinh thần đối thoại cũng dần bị thu hẹp.

Bên cạnh các yếu tố công nghệ và nhận thức cá nhân, những hạn chế trong hành lang pháp lý và công tác quản lý cũng góp phần tạo điều kiện cho sự dễ dãi trong phát ngôn tồn tại. Ở một số thời điểm, việc xử lý các hành vi phát ngôn sai lệch chưa kịp thời hoặc chưa đủ sức răn đe đã khiến một bộ phận người dùng xem nhẹ trách nhiệm của mình. Đồng thời, giáo dục về đạo đức số, văn hóa ứng xử trên mạng trong gia đình và nhà trường đôi khi chưa được chú trọng đúng mức, dẫn đến việc nhiều người bước vào môi trường mạng mà thiếu nền tảng định hướng hành vi.

Đáng chú ý, trong bối cảnh không gian mạng ngày càng trở thành một “mặt trận tư tưởng”, các phát ngôn thiếu chuẩn mực và thiếu kiểm chứng có thể bị lợi dụng để lan truyền những thông tin sai trái, thù địch. Một số đối tượng đã tận dụng chiêu bài “tự do ngôn luận” để bơm thổi các luận điệu sai lệch, gây hoang mang và làm lung lay nhận thức của những người thiếu bản lĩnh. Nhiều cá nhân do hạn chế về kiến thức lịch sử, chính trị đã vô tình tiếp nhận và lan truyền các quan điểm này, trở thành “kênh khuếch tán” cho thông tin độc hại mà không nhận thức đầy đủ về hệ quả.

Hơn nữa, sự xuống cấp về đạo đức ở một bộ phận cá nhân cũng là nguyên nhân sâu xa của tình trạng này. Khi các giá trị nhân văn như trung thực, tôn trọng sự thật và tôn trọng người khác bị đặt sau lợi ích cá nhân hoặc nhu cầu nổi tiếng trên không gian mạng, con người dễ dàng sử dụng ngôn từ thiếu chuẩn mực để đạt được sự chú ý. Việc thiếu tu dưỡng, rèn luyện đạo đức trong đời sống thường nhật dẫn đến những biểu hiện ích kỷ, cực đoan trong phát ngôn. Đồng thời, sự thờ ơ của cộng đồng trước các hành vi sai lệch cũng góp phần tạo môi trường dung dưỡng cho cái xấu phát triển, khiến những chuẩn mực đối thoại dần bị xem nhẹ.

Tổng thể, sự dễ dãi trong phát ngôn là kết quả của sự đan xen giữa yếu tố cá nhân, môi trường công nghệ và bối cảnh xã hội. Việc nhận diện đúng các nguyên nhân này là cơ sở quan trọng để đề ra các giải pháp phù hợp, hướng tới xây dựng một không gian mạng văn minh, trách nhiệm và bền vững.

Hệ lụy đối với văn hóa đối thoại và xã hội
Sự dễ dãi trong phát ngôn trên không gian mạng trước hết làm suy giảm nghiêm trọng chất lượng đối thoại xã hội. Khi các cuộc trao đổi không còn dựa trên lập luận, bằng chứng và tinh thần tôn trọng lẫn nhau mà bị chi phối bởi cảm xúc tiêu cực, định kiến và xu hướng công kích cá nhân, bản chất của đối thoại bị biến dạng. Thay vì hướng tới tìm kiếm sự thật và giải pháp, nhiều cuộc thảo luận trở thành nơi xả cảm xúc hoặc khẳng định cái tôi cực đoan. Hệ quả là sự phân hóa trong nhận thức ngày càng gia tăng, khiến xã hội khó đạt được sự đồng thuận đối với những vấn đề quan trọng. Điều này không chỉ cản trở quá trình hoạch định và thực thi chính sách mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến sự ổn định và phát triển bền vững của đất nước. Đồng thời, việc lan truyền thông tin sai lệch, thiếu kiểm chứng còn gây nhiễu loạn môi trường thông tin, làm suy giảm niềm tin của người dân đối với các nguồn tin chính thống và các thiết chế quản lý.

Về lâu dài, nếu không được kiểm soát và điều chỉnh kịp thời, tình trạng này sẽ làm suy yếu nền tảng văn hóa giao tiếp của xã hội. Văn hóa đối thoại, vốn dựa trên các giá trị như tôn trọng, trung thực và trách nhiệm sẽ dần bị thay thế bởi lối ứng xử cảm tính, thiếu chuẩn mực. Điều này đi ngược lại mục tiêu xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh và con người Việt Nam phát triển toàn diện trong thời kỳ mới, như các định hướng chiến lược đã đề ra. Khi lòng tin giữa người với người bị xói mòn, xã hội dễ rơi vào trạng thái hoài nghi, nơi thông tin chính xác bị lấn át bởi tin đồn và những luận điệu xuyên tạc. Trong bối cảnh đó, việc xây dựng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người Việt Nam sẽ gặp phải những thách thức lớn, đặc biệt khi tác động của “không gian ảo” ngày càng trở nên hiện hữu và sâu rộng trong đời sống thực.

Một hệ lụy trực tiếp và đáng lo ngại là ảnh hưởng tiêu cực đến thế hệ trẻ, lực lượng sử dụng mạng xã hội nhiều nhất hiện nay. Khi những phát ngôn dễ dãi, thiếu chuẩn mực dần trở thành “chuẩn giao tiếp” phổ biến, giới trẻ có nguy cơ hình thành lối tư duy hời hợt, thiếu khả năng phân tích và đánh giá thông tin một cách sâu sắc. Đồng thời, việc tiếp xúc thường xuyên với các nội dung tiêu cực, sai lệch có thể làm suy giảm ý thức tôn trọng giá trị truyền thống, khiến một bộ phận thanh thiếu niên dễ bị lôi kéo vào các hành vi lệch chuẩn, thậm chí vi phạm pháp luật. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách cá nhân mà còn tác động lâu dài đến chất lượng nguồn nhân lực và tương lai của quốc gia. Văn hóa đối thoại, nền tảng quan trọng của đời sống dân chủ nếu bị suy giảm, sẽ hạn chế khả năng huy động trí tuệ tập thể trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Nghiêm trọng hơn, sự dễ dãi trong phát ngôn còn tạo ra những kẽ hở để các thế lực thù địch lợi dụng thực hiện các chiến lược tác động vào nội bộ xã hội. Những phát ngôn tưởng chừng đơn lẻ, nếu mang tính tiêu cực và được lặp lại với tần suất cao, có thể dần dần làm lệch hướng nhận thức chính trị của một bộ phận người dân. Khi thông tin sai lệch được lan truyền trong thời gian dài mà không được kiểm chứng hoặc phản bác kịp thời, nó có thể hình thành những nhận thức sai lầm mang tính hệ thống. Điều này không chỉ gây mất ổn định trật tự xã hội mà còn tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến nền tảng tư tưởng và sự thống nhất trong xã hội.

Do đó, việc bảo vệ và củng cố văn hóa đối thoại trong bối cảnh hiện nay không còn là vấn đề mang tính văn hóa đơn thuần, mà đã trở thành một yêu cầu có ý nghĩa chính trị – xã hội sâu sắc. Xây dựng một môi trường phát ngôn lành mạnh, có trách nhiệm không chỉ góp phần nâng cao chất lượng đời sống tinh thần mà còn là yếu tố quan trọng để bảo vệ sự ổn định, phát triển và bền vững của đất nước trong kỷ nguyên bùng nổ thông tin.

Định hướng xây dựng văn hóa phát ngôn có trách nhiệm
Trong bối cảnh không gian mạng ngày càng trở thành một phần không thể tách rời của đời sống xã hội, việc xây dựng văn hóa phát ngôn có trách nhiệm cần được xác định là một nhiệm vụ lâu dài và cấp thiết. Trước hết, mỗi cá nhân cần nâng cao nhận thức về vai trò và hệ quả của từng lời nói, coi phát ngôn không chỉ là quyền mà còn là trách nhiệm gắn liền với chuẩn mực đạo đức và pháp luật. Mọi ý kiến đưa ra cần dựa trên thông tin chính xác, được kiểm chứng, đồng thời được trình bày với thái độ tôn trọng, trên tinh thần đối thoại xây dựng và thượng tôn pháp luật. Việc giáo dục kỹ năng tư duy phản biện, kỹ năng truyền thông và văn hóa giao tiếp cần được chú trọng đồng bộ trong gia đình, nhà trường và xã hội, nhằm hình thành thói quen suy nghĩ chín chắn và phát ngôn có trách nhiệm. Mỗi người cần tự trang bị cho mình “bộ lọc thông tin”, biết dừng lại để kiểm chứng trước khi chia sẻ hay bình luận, từ đó hạn chế sự lan truyền của thông tin sai lệch.

Song song với đó, các cơ quan báo chí, truyền thông và cơ quan quản lý cần tăng cường phối hợp trong việc định hướng dư luận và xây dựng môi trường thông tin lành mạnh. Việc xử lý nghiêm các hành vi vi phạm phải đi đôi với việc tôn vinh, lan tỏa những tấm gương ứng xử văn minh, góp phần tạo ra chuẩn mực tích cực trong cộng đồng mạng. Xây dựng và phổ biến các bộ quy tắc ứng xử trên không gian mạng gắn với giá trị văn hóa truyền thống dân tộc sẽ là nền tảng quan trọng để mỗi công dân tự soi chiếu, điều chỉnh hành vi của mình. Khi các chuẩn mực này được nội tâm hóa, chúng sẽ trở thành “hàng rào mềm” nhưng hiệu quả, giúp ngăn chặn các biểu hiện lệch chuẩn từ gốc.

Về lâu dài, mỗi cá nhân cần trở thành một chủ thể có trách nhiệm trong không gian số, biết kết hợp hài hòa giữa ý thức tự giác và việc tuân thủ pháp luật. Việc sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật, học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh cần được thể hiện cụ thể qua từng hành vi phát ngôn trên môi trường mạng. Những bài viết, bình luận mang tính xây dựng, trung thực và có trách nhiệm chính là biểu hiện thiết thực của sự kiên định với các giá trị tốt đẹp của xã hội. Khi toàn xã hội cùng chung tay, không gian mạng sẽ không chỉ là nơi trao đổi thông tin mà còn trở thành môi trường nuôi dưỡng tri thức, lan tỏa giá trị tích cực và thúc đẩy sự phát triển bền vững.

Bên cạnh đó, vai trò lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước có ý nghĩa then chốt trong việc định hướng và bảo đảm thực thi các chuẩn mực phát ngôn. Việc hoàn thiện hệ thống pháp luật về an ninh mạng, báo chí, xuất bản cần được tiến hành thường xuyên, phù hợp với sự phát triển nhanh chóng của công nghệ. Đồng thời, công tác tuyên truyền, nâng cao nhận thức về chủ quyền quốc gia trên không gian mạng cần được đẩy mạnh, giúp người dân hiểu rõ quyền và nghĩa vụ của mình trong môi trường số. Một nền văn hóa đối thoại lành mạnh sẽ trở thành sức mạnh nội sinh quan trọng, góp phần củng cố niềm tin xã hội, bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng, đồng thời tạo động lực để xây dựng Việt Nam ngày càng phát triển, phồn vinh và hạnh phúc trong thời đại mới.

Thế Nguyễn – Minh Văn